quần áo thể giặt, chứ dây phơi chắc chắn chăng . Đây là thứ hai dây đứt, Tô Đình thứ ba.
Thế nên khi trải chăn nệm, Tô Đình lấy hai tờ phiếu công nghiệp và ít tiền từ trong tủ, bảo Hạ Đông Xuyên mua sợi dây thừng dày hơn về.
Hạ Đông Xuyên nhận tiền phiếu ngay mà trầm ngâm hỏi: "Nhà chẳng còn một cuộn dây thừng dày ?"
"Có ?" Tô Đình nhớ.
"Chắc chắn là , mỗi tỉnh lấy thư, dây dùng để buộc bao tải chính là cắt từ cuộn dây đó đấy."
Nghe nhắc, Tô Đình cũng nhớ : "Hình như là , nhưng lâu quá em nhớ để ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cuộn dây đó mua từ hai năm , dùng một ít cô cất . Dây thừng vật dụng thiết yếu hàng ngày nên ít khi dùng tới, ít nhất là mấy năm nay nhà cô đụng đến nó.
Thời gian trôi qua quá lâu, Tô Đình quên khuấy cất nó ở xó xỉnh nào.
Hạ Đông Xuyên cũng nhớ rõ, bèn bảo: "Để tìm thử xem."
Tìm mãi, Tô Đình tìm sang tận phòng ngủ phụ, lục lọi cả tủ quần áo lẫn ngăn kéo.
Vừa kéo ngăn kéo , thứ đầu tiên đập mắt Tô Đình chính là con ốc biển to bằng bàn tay . Cô cầm nó lên, đặt cạnh những vỏ sò khác bàn học.
Nhìn chằm chằm một phút, Tô Đình đầu gọi: "Anh Hạ!"
Hạ Đông Xuyên tiếng liền chạy hỏi: "Sao thế em?"
"Anh xem, trong phòng Tiểu Diễm đây con ốc ?" Tô Đình chỉ con ốc biển đặt trong góc bàn học hỏi.
Thời trẻ con khái niệm gian riêng tư rõ rệt như . Như Hạ Diễm, dù phòng riêng nhưng cũng cấm ba , nên hai vợ chồng thường xuyên phòng .
Hạ Đông Xuyên trí nhớ , một lúc khẳng định chắc nịch: "Không , nó lấy con ốc to thế ?"
"Em nghi nó bắt hải sản ." Tô Đình cầm con ốc lên , "Cái chắc chắn là nhặt ở bãi bùn phía bên về."
Tuy ở bãi cát ngay khu gia binh cũng cua nghêu dạt , nhưng hiếm khi ốc biển to thế . Hơn nữa bãi cát ngày nào cũng lũ trẻ chơi đùa, con ốc to thế mà xuất hiện là nhặt mất ngay. Thế nên bàn học của Hạ Diễm là vỏ sò vỏ ốc bình thường, chẳng gì đặc sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-426.html.]
Lại thêm nữa, với tính cách của Hạ Diễm, nếu nhặt con ốc ở bãi cát thì chắc chắn mang về khoe ngay lập tức .
Cậu khoe, chứng tỏ con ốc "nguồn gốc chính đáng".
Hạ Đông Xuyên hiểu ý Tô Đình, đón lấy con ốc một lát, đưa lên mũi ngửi, nhíu mày : "Vẫn còn mùi tanh, chắc chắn là sáng nay nó bãi bùn."
Bãi bùn cách khu gia binh khá xa, lũ trẻ trong viện thì chỉ thể chọn ngày chủ nhật. Nếu Hạ Diễm từ chủ nhật tuần thì một tuần, mùi tanh phai nhiều , nên chắc chắn là hôm nay.
Hạ Đông Xuyên đặt con ốc xuống: "Để lát nó về hỏi cho nhẽ."
"Được." Tô Đình gật đầu đồng ý, về chuyện dây thừng: "Tìm khắp nhà thấy cuộn dây , thôi cứ mua cuộn mới cho xong."
Thật sự tìm thấy thì Hạ Đông Xuyên cũng chịu, bảo: "Vậy mua ngay đây."
Hạ Đông Xuyên cầm tiền và phiếu khỏi cửa, đến bãi đất trống ở cổng đại viện, từ xa thấy Hạ Diễm đang chơi đ.á.n.h đu ở đó. Anh gọi to: "Tiểu Diễm!"
Hạ Diễm đang bay bổng trung tiếng gọi liền mở mắt theo, thấy ba thì tươi hớn hở: "Ba ơi!"
Hạ Đông Xuyên đáp lời vẫy tay gọi .
Chờ xích đu hạ xuống thấp, Hạ Diễm vội duỗi chân chạm đất, do quán tính nên xích đu kéo lùi mấy bước mới dừng hẳn .
Khi xích đu yên, Hạ Diễm chào đám nhỏ đang đợi chạy tót đến mặt Hạ Đông Xuyên hỏi: "Ba tìm con việc gì thế ạ?"
Hạ Đông Xuyên : "Ừ, rủ con cùng hợp tác xã."
"Đi mua đồ ăn ạ?" Mắt Hạ Diễm sáng rực lên, hai tay xoa xoa .
Hạ Đông Xuyên lườm một cái: "Trong đầu con chỉ ăn thôi đúng ?"
Hạ Diễm dùng hành động thực tế để trả lời là "đúng ạ", chỉ mặt xị xuống mà vai cũng rũ xuống theo: "Thế thì mua gì ạ?"
"Dây phơi đồ ở nhà đứt, bảo ba mua cuộn dây thừng."