Nhìn một hồi, Tô Đình đưa tay nắm lấy tay bóng tối và ghé sát tai thì thầm: "Mọi chuyện qua ạ. Sau đất nước sẽ ngày càng cường đại, sẽ còn ai dám bắt nạt nữa."
Hạ Đông Xuyên sang cô. Dưới ánh sáng hắt từ màn hình lớn, đôi mắt cô đen láy, lấp lánh sự tin tưởng và hy vọng mãnh liệt. Anh siết c.h.ặ.t t.a.y vợ: "Anh cũng mong chờ ngày đó sớm đến." Anh cô đang về một tương lai mà cô thấy , chỉ nghĩ đó là lời ước nguyện chân thành của cô. Tô Đình cũng giải thích thêm, cô thầm nhủ: "Nếu thể vượt qua năm tới, sẽ tận mắt chứng kiến ngày đó. Nhất định sống sót."
Trước khi rời thủ đô, Vương Tĩnh Phương mang đến tin vui: tổng biên tập đồng ý cho đăng bộ "Nhật ký thuê của Tam Hỏa" trong hai kỳ đầu. Nếu kết quả sẽ đăng cho đến khi kết thúc. Còn nếu thì , hai nhưng đều tự hiểu.
Ngày hôm , gia đình Tô Đình chuẩn hành lý về đảo Bình Xuyên. Bố Hạ bận việc tiễn nhưng vẫn sắp xếp cho chiến sĩ cảnh vệ lái xe đưa họ ga. Mẹ Trình Hiểu Mạn và dì Vương thì đổi ca để tiễn họ tận sân ga. Thời đó quản lý ga tàu quá khắt khe, chỉ cần mua vé sân ga là thể tiễn lên tận toa tàu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Đông Xuyên mua hai tấm vé sân cho và dì Vương. Cả nhà cùng phòng chờ, khi tàu đến thì cùng bước sân ga. Vì thủ đô là ga đầu nên tàu dừng khá lâu. Mẹ Trình vẫn quên dặn dò: "Lên tàu để ý hành lý cẩn thận. Đói khát thì cứ mua đồ mà ăn, đừng tiết kiệm quá đấy nhé."
Dù những lời dặn dặn ở nhà, Tô Đình vẫn tươi . Mẹ Trình tiếp tục: "Về đến đảo mà gặp khó khăn gì thì nhớ gọi điện về nhà ngay. Bố và dì Vương đều ở đây, giúp gì nhà sẽ giúp hết sức, đừng gồng chịu đựng một nhé." Lời là bà cố ý cho Hạ Đông Xuyên . Thằng con trai cái gì cũng , mỗi tội bướng bỉnh, gặp chuyện tự gánh vác, thương viện xong mới dám báo tin về nhà khiến bà tức suýt ngất. Nay Tô Đình bên cạnh, bà cũng yên tâm phần nào.
Hiểu ý , Hạ Đông Xuyên chỉ tay về phía vợ khổ: "Mẹ cứ yên tâm, từ giờ việc gì con cũng lời vợ con hết."
Mẹ Trình hài lòng: "Biết lời vợ là ."
Cuộc chia tay cắt ngang bởi tiếng còi tàu hú vang báo hiệu sắp khởi hành. Mẹ Trình ôm lấy Tô Đình: "Lên xe con, về đến Dung Thị nếu tiện thì gọi điện về báo cho bố yên tâm nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-415.html.]
"Vâng, nhất định ạ."
Tô Đình sang ôm dì Vương và dặn hai giữ gìn sức khỏe. Hạ Diễm thấy thế cũng lượt ôm bà nội và bà Vương, quên nhắc nhở: "Hai bà nhớ cháu đấy nhé, quên cháu đấy!" Hai bà bật : "Yên tâm, quên ai chứ quên 'ông tướng' nhà ."
Nhân viên nhà tàu thúc giục khách lên xe. Hạ Đông Xuyên tay xách nách mang hành lý, tay bế con gái bước lên toa. Khi định chỗ , Hạ Diễm reo lên: "Bố kìa, bà nội và bà Vương vẫn còn ngoài !"
Vợ chồng Tô Đình cửa sổ, quả nhiên thấy Trình và dì Vương vẫn đang nắm tay sân ga, đôi mắt dáo dác tìm kiếm từng khung cửa sổ toa tàu. Tô Đình kéo cửa sổ , gọi to: "Mẹ ơi, dì Vương ơi, hai về ạ!"
Nghe tiếng gọi, hai bà theo và mỉm , vẫy tay thật mạnh. Tô Đình và Hạ Diễm cũng vẫy tay đáp . Trên sân ga và trong toa tàu, bao cuộc chia ly đang diễn , những bàn tay cứ vẫy mãi cho đến khi đoàn tàu từ từ lăn bánh, mang theo khuất dần tầm mắt.
Nhìn cảnh sắc lướt nhanh qua cửa sổ, Tô Đình thầm nhủ trong lòng:
"Tạm biệt."
"Tiểu Vân mua họa báo đấy ?"
"Vâng ạ." Trịnh Vân đáp lời, đạp chiếc xe đạp xuyên qua con ngõ hẹp, dừng cổng một ngôi nhà sâu phía trong cùng dắt xe sân.
Khóa xe xong xuôi, Trịnh Vân cầm xấp họa báo để ở giỏ xe, nhẹ nhàng bước lên lầu. Đây là một tòa nhà cũ, vốn dĩ mỗi căn là một hộ ở, khi đất nước giải phóng thì đưa công hữu, dùng nhà ở cho công nhân viên chức xí nghiệp quốc doanh. Tòa nhà Tây ba tầng vốn sang trọng nay nhồi nhét tới mười mấy hộ gia đình.