Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 412

Cập nhật lúc: 2026-01-06 05:17:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đình do dự: "Như ... ? Lỡ dì Vương nấu cơm đợi thì ?"

 

"Em yên tâm, lúc dặn dì là về ăn cơm tối ." Hạ Đông Xuyên chuẩn từ , bảo.

 

Tô Đình ý đồ của chồng, mỉm hỏi: "Thế lên kế hoạch từ bao giờ đấy?"

 

"Từ hôm qua ." Anh thú nhận. Từ khi Mạn Mạn, dù Tô Đình bỏ bê con cái nhưng cô vốn mềm lòng, dù hẹn riêng mà Hạ Diễm chuyện nhõng nhẽo là thế nào "thế giới hai " cũng biến thành "buổi họp gia đình". Đợt Tết , ngoại trừ lúc trượt băng trốn thằng bé một lát, họ lúc nào riêng tư. Vì khi Tô Đình báo hôm nay gặp biên tập, liền nắm lấy cơ hội khuyên cô nên mang con theo để "bàn việc cho tập trung", tiện thể lên lịch hẹn hò luôn.

 

Tô Đình kéo dài giọng "Ồ...", ánh mắt lấp lánh nụ liếc chồng mặt cửa sổ. Hạ Đông Xuyên thấy khóe môi cô cong lên, cô đang thầm vui nên đưa tay trái lưng cô, nắm c.h.ặ.t lấy tay trái của cô. Trên xe vắng , hai hàng cuối, nép sát nên chẳng ai để ý đến hành động nhỏ đó.

 

Nơi Tô Đình hẹn gặp Vương Tĩnh Phương là một quán lẩu cừu. Quán khá rộng, hai tầng, tầng là đại sảnh với hai mươi bàn lớn nhỏ, tầng hai chủ yếu là các phòng riêng. Thời đó quy định nghỉ Tết bảy ngày như , các ngành dịch vụ thường chỉ nghỉ ba bốn ngày, xí nghiệp nhà nước và cơ quan hành chính thì nghỉ lâu hơn một chút, một tuần. dù nghỉ một tuần thì thường mùng bốn, mùng năm . Vì thế khi quán thấy đông nghịt , Tô Đình sang thì thầm: "Hôm nay nhiều chỗ ?"

 

"Mùa đông thích ăn lẩu mà." Hạ Đông Xuyên đáp.

 

Tô Đình hiểu ngay, bản cô mùa đông cũng mê lẩu, ăn nhúng, càng ăn càng ấm . Xuyên qua gian ồn ào tầng, nhân viên dẫn họ lên lầu hai. Các phòng cũng gần như kín khách, thỉnh thoảng tiếng vọng .

 

Vương Tĩnh Phương đặt phòng trong cùng. Trước khi , Tô Đình khẽ chỉnh quần áo hỏi chồng: "Trông em ?"

 

"Đẹp lắm."

 

Cô yên tâm đẩy cửa bước . Vương Tĩnh Phương đến từ , đang trầm tư suy nghĩ, tiếng động liền ngẩng lên thì thấy một cô gái trẻ trung quá mức xuất hiện ở cửa.

 

"Tô Đình em?" Vương Tĩnh Phương hỏi, dùng b.út danh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-412.html.]

 

Tô Đình gật đầu tươi: "Chào chị Vương, chị đến lâu ạ?"

 

"Chị cũng tới thôi." Vương Tĩnh Phương dậy bước tới ôm nhẹ Tô Đình: "Năm nay em bao nhiêu ? Trông em trẻ hơn nhiều so với chị tưởng tượng đấy." Rồi cô sang Hạ Đông Xuyên: "Đây là chồng em ?"

 

"Dạ, em 23 tuổi ạ." Tô Đình kéo chồng giới thiệu: "Vâng, là Hạ Đông Xuyên."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Chào đồng chí Hạ." Vương Tĩnh Phương gật đầu chào hỏi xã giao. Hạ Đông Xuyên cũng gật đầu đáp lịch sự.

 

Chào hỏi xong, ba bàn tròn. Vương Tĩnh Phương và Tô Đình cạnh , Hạ Đông Xuyên sát vợ. Vương Tĩnh Phương đưa thực đơn cho hai bảo: "Quán lẩu nước trong là chủ đạo, hai em ăn quen ?"

 

"Dạ cũng ạ."

 

Vương Tĩnh Phương tiếp tục: "Chị gọi hai phần thịt đùi cừu, một phần thịt bắp bò... Các em xem nếu món gì ăn thì bảo chị đổi, hoặc gọi thêm gì thì cứ tự nhiên nhé."

 

Tô Đình thản nhiên đáp: "Em thì cái gì cũng ăn hết ạ."

 

Hạ Đông Xuyên khẽ mỉm , vợ liếc một cái liền nghiêm mặt ngay: "Vâng, chúng em kén chọn ạ."

 

Thấy danh sách món Vương Tĩnh Phương gọi khá đầy đủ từ thịt đến rau, cả mì sợi món chính nên Tô Đình gọi thêm món mặn, cô chỉ gọi một đĩa bánh điểm tâm và một bình nước ô mai. Thịt cừu tính nóng, nước ô mai tính mát, kết hợp khéo.

 

Món ăn dọn lên nhanh. Nhân viên bưng nồi đồng và thùng than lên, gắp từng viên than đỏ hồng trong ống lò ở giữa nồi lẩu. Loại than cháy bền, thể giữ nhiệt suốt hai ba tiếng đồng hồ. Khi nước lẩu bắt đầu sôi sùng sục, Vương Tĩnh Phương gắp miếng thịt cừu đầu tiên nhúng nồi, bắt đầu khơi gợi câu chuyện: "Mấy ngày Tết em chơi ?"

 

 

 

Loading...