" thấy hai trượt thú vị quá nên chụp mấy tấm." Thấy Hạ Đông Xuyên nhíu mày, đó giải thích: " là phóng viên của báo Chiều Thủ Đô, tòa soạn đang phóng sự về sân trượt băng Thập Sát Hải nên cử lấy tin. Không hai vị rảnh để phỏng vấn đôi chút ?"
Hạ Đông Xuyên từ chối khéo: "Xin , vì lý do công việc nên tiện xuất hiện báo."
Thời đó mặc áo đại quân trượt băng nhiều, nhưng một quy luật ngầm là ai mặc áo đại quân thường quân nhân thật, vì kỷ luật nên quân nhân chơi thường mặc thường phục. Hôm nay Hạ Đông Xuyên mặc áo len sẫm màu, bên ngoài khoác áo xám dày dặn, trông gia cảnh khá giả nhưng rõ nghề nghiệp. Nghe , cũng nghi ngờ, bảo: "Không , nếu hai lên báo thì sẽ rửa mấy tấm đó, hoặc là hai cho địa chỉ, khi nào rửa xong gửi tặng."
Hạ Đông Xuyên chút xao động. Từ khi cưới đến giờ và Tô Đình tấm ảnh chụp chung nào. Dù định vài hôm nữa sẽ hiệu ảnh chụp cả gia đình nhưng ảnh chụp tự nhiên thế vẫn ý nghĩa riêng của nó. Lại là đầu trượt băng cùng , để kỷ niệm cũng .
Nghĩ , hỏi: " thể xem thẻ công tác của bác ?"
"Được chứ." Người đàn ông thoải mái đưa thẻ .
Hạ Đông Xuyên kiểm tra kỹ càng thấy vấn đề gì mới trả và hỏi: "Bao giờ thì ảnh rửa xong? nhận ảnh bằng cách nào?"
" về sẽ ngay, hai ngày là . Anh cho địa chỉ gửi qua, hoặc cho điện thoại hẹn chỗ nào lấy cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-400.html.]
Hạ Đông Xuyên cân nhắc một lát bảo: "Bác cho điện thoại tòa soạn , hai hôm nữa sẽ gọi điện đến đó liên hệ với bác." Thời đó gọi điện qua tổng đài chuyển máy nên nếu cho nhà thì thông tin cá nhân sẽ lộ, đưa nhà cho lạ. Người cũng hiểu nên điện thoại tòa soạn và tên sổ tay xé đưa cho . Hai bên hẹn vài ngày sẽ liên lạc .
Hai ngày , Hạ Đông Xuyên liên lạc và hẹn gặp lấy ảnh. Có hai tấm tất cả. Một tấm chụp cảnh họ nắm tay lao về phía , cả hai đều khom , một rạng rỡ, một ánh mắt đầy ý . Tấm còn bắt đúng khoảnh khắc họ ngã, ngửa mặt băng, một tay ôm eo cô, một tay đỡ đầu cô, còn cô thì sấp n.g.ự.c , miệng há to như đang kêu "A...".
Ảnh chụp , cảnh còn hơn, kích cỡ chỉ bằng lòng bàn tay, hợp để trong ví. Dù lúc đó Hạ Đông Xuyên dùng ví nhưng nảy ý định sẽ mua một chiếc để l.ồ.ng tấm ảnh . Và quả thật thế, tấm ảnh họ ngã mặt băng luôn trong ví suốt bao nhiêu năm. Ví thể hỏng, hai ba năm một , nhưng tấm ảnh đó thì bao giờ thế, dù họ rửa những tấm lớn hơn, sắc nét hơn.
Tất nhiên đó là chuyện của tương lai, còn lúc Hạ Đông Xuyên cầm hai tấm ảnh mà cứ ngắm mãi thôi. Anh mỉm cảm ơn phóng viên và trả tiền ảnh theo giá thị trường. nhất quyết nhận, bảo là dùng máy và phim của tòa soạn nên tốn kém gì. May mà Hạ Đông Xuyên chuẩn sẵn, lấy ít bánh kẹo mới mua ở hợp tác xã đưa cho đó coi như quà cảm ơn. Lần thì phóng viên từ chối nữa.
Về đến nhà, Hạ Đông Xuyên đem ảnh khoe với . Các lớn đều khen ảnh , khen Tô Đình xinh, khen thợ chụp khéo. Chỉ Hạ Diễm là tức tối khi soi kỹ hai tấm ảnh mà thấy bóng dáng : "Bố chụp ảnh mà thèm rủ con!" Rõ ràng bé cũng trượt cơ mà!
Hạ Đông Xuyên mặt đổi sắc giải thích: "Đây là bố nhờ chụp, mà là tự chụp bố mới xin ảnh. Còn vì con thì dễ hiểu thôi, phóng viên tác nghiệp thì chọn nào nhất, ăn ảnh nhất mà chụp chứ, đúng ?"
Hạ Diễm cứng họng, gì thêm.
Ngày hôm khi nhận ảnh trượt băng, bố Hạ cuối cùng cũng nghỉ, Trình Hiểu Mạn cũng đổi ca xong. Ăn sáng xong, cả nhà diện đồ tươm tất kéo hiệu ảnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.