Hạ Đông Xuyên cổ vũ: " , cứ thế, em lắm."
Tô Đình đang run bỗng phì : "Em mới nhích đầy mười phân mà." Thực tế chắc chỉ ba bốn phân thôi. Cũng may là cô tự , chứ gặp khác tâng bốc thế chắc tưởng là thiên tài trượt băng mất.
"Vạn sự khởi đầu nan, em dám bước bước đầu tiên là hơn khối ." Hạ Đông Xuyên nghiêm túc , "Nào, bước tiếp chân xem nào?"
Tô Đình đùa: "Anh tâng bốc em thế , trượt ."
Hạ Đông Xuyên nhẹ: "Nếu trượt thì bế em cũng mà."
Nghe giọng giống đùa lắm, Tô Đình quanh thấy đông , vội bảo: "Nhiều thế , chú ý giữ kẽ chút ."
"Vợ chồng hợp pháp thì việc gì giữ kẽ? Với em xem, đầy thanh niên đang tập trượt kìa." Hạ Đông Xuyên bất ngờ nhắc: "Chân trái!"
Vừa dứt lời, lùi bước về phía khiến Tô Đình kéo một bước dài. Do chuẩn tâm lý nên cô mất đà lao thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c .
"Anh..."
Tô Đình định mắng thì thấy Hạ Đông Xuyên rạng rỡ: "Em thấy , trượt băng thì dù năng khiếu đến mấy lúc tập cũng tránh khỏi va chạm ngã. Lúc tập mà nắm tay, ôm eo là chuyện thường ở huyện, đội trật tự thấy cũng chẳng gì . Thế nên mấy đôi đang yêu thích rủ Thập Sát Hải mùa lắm, cứ nắm tay nắm chân thế thì tình cảm tiến triển nhanh ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-398.html.]
Anh lùi , bắt buộc Tô Đình nỗ lực trượt theo. May mà cô cơ bản nên cũng linh hoạt, kịp theo sát động tác của để ngã chổng vó. Giữ hình tượng xong, cô mới bắt đầu tính sổ: "Nói vanh vách thế cơ ? Hạ đồng chí, xem kinh nghiệm đầy nhỉ? Khai thật , dắt bao nhiêu cô đến đây ?"
"Chưa cô nào cả." Hạ Đông Xuyên trả lời dứt khoát.
"Thành thật thì khoan hồng, ngoan cố là phạt nặng đấy nhé."
Hạ Đông Xuyên giải thích: "Thật mà, 16 tuổi trường quân đội, những năm đầu nhập ngũ ở đơn vị đặc chủng, nhiệm vụ dồn dập, nghỉ phép thì ít, về nhà chẳng mấy ."
Thời mười tám đôi mươi, Hạ Đông Xuyên cũng là trai tràn đầy nhiệt huyết và phần ngang tàng, việc gì cũng ít khi để ý đến suy nghĩ của gia đình. Vì khi nghiệp trường quân đội, theo bố về vùng trung tâm an nhàn mà xung phong lên vùng Tây Nam gian khổ, chọn đơn vị thiện chiến nhất. Khi đó mỗi nhiệm vụ là một di thư, khác dài dằng dặc, còn chỉ vài dòng ngắn ngủi.
Hồi mới cưới Chu Viện, họ cũng từng cãi vì công việc của . Đợt đó nghỉ phép hơn hai mươi ngày, định bụng cưới xong sẽ ở nhà chơi chục ngày nữa. cưới đầy tuần lệnh triệu tập gấp về đơn vị. Chu Viện chịu nổi nên hai chia tay trong vui. Khi m.a.n.g t.h.a.i Hạ Diễm, cô thẳng thắn yêu cầu rời khỏi đơn vị đặc chủng để cô cảm giác an , nhưng đồng ý. Lúc đó sợ hy sinh cho tổ quốc. Tuổi trẻ ai cũng cái lớn, ai chịu nhường ai nên mối quan hệ ngày càng căng thẳng, đến khi bố Chu mất thì cuộc hôn nhân cũng tan vỡ. Anh và Chu Viện ở cạnh quá ít, kịp hẹn hò gì thì lấy chuyện trượt băng ở Thập Sát Hải.
thể thề thốt với Tô Đình rằng giữa và vợ cũ gì, dù cũng từng là vợ chồng, chung một đứa con. Tô Đình cũng xoáy sâu chuyện quá khứ của chồng vì khó để giữ chừng mực. Nếu tỏ quá bình thản thì như quan tâm, mà để ý quá thì thành nhỏ mọn. Cuộc đời vốn chẳng gì hảo, khi cô quyết định gắn bó với là cô chuẩn sẵn tâm lý .
Vì Tô Đình hỏi sâu thêm, chỉ hỏi: "Thế còn những kỳ nghỉ hè, nghỉ đông hồi học thì ?"
"Hè thì băng tan trượt gì nữa, còn nghỉ đông thì thời gian ngắn ngủi quá, đủ để 'tán' cô nào ." Hạ Đông Xuyên ghé sát đầu : "Vả cô gái nào cũng 'can đảm' để ý đến như em ."
Biết đang nhắc đến chuyện "gài bẫy" để cưới ngày xưa, Tô Đình mắng: "Lúc đó là tại mắt kém thôi, đừng mà dát vàng lên mặt ." Dù chuyện đó là nguyên , cô tự cũng chẳng thấy áp lực gì.