Giọng cô mềm mại như chiếc lông vũ lướt qua trái tim Hạ Đông Xuyên khiến thấy ngứa ngáy. Anh hạ thấp giọng: "Yên tâm , chắc chắn để em ngã ."
"Nhỡ ngã thì ?" Tô Đình đà lấn tới.
"Thì tối nay theo em hết."
Tô Đình hừ một tiếng: "Chỉ một tối thôi á? Không đủ."
Hạ Đông Xuyên khổ: "Là em bảo đưa trượt băng mà, giờ thành cầu xin em thế ?"
Tô Đình mặc kệ, ngang ngược : "Sao, dám chơi ?"
"Được , nếu để em ngã, thì từ giờ đến lúc về nhà sẽ..." Hạ Đông Xuyên đột ngột dừng , cúi ghé sát tai cô nhỏ, "Anh sẽ đụng em nữa."
Giữa trời đông giá rét mà Tô Đình thấy mặt nóng bừng lên. Cô lườm một cái: "Ai thèm chuyện đó với ."
"Chẳng em nhiều như là vì mục đích đó ?"
Tô Đình thẹn quá hóa giận: "Đó cũng là tại ép em thôi!"
Nghắc đến chuyện cô thấy bực. Vốn dĩ cô tưởng về thủ đô sẽ kiếm "đồ bảo hộ" vì hộ khẩu ở đây, bệnh viện chắc bác sĩ cho. Ai ngờ mấy hôm cô lỡ chiều , thì hôm qua mở ngăn kéo tủ đầu giường thấy cả một xấp! Ép hỏi mãi mới khai là nhờ Trình Hiểu Mạn lấy giúp ở bệnh viện. Cô cứ tưởng giấu kỹ chuyện buổi tối , ai ngờ Hạ Đông Xuyên mặt dày nhờ lấy cái thứ đó! Mặt Tô Đình đỏ rực lên vì hổ, cô cảm thấy chẳng còn mặt mũi nào chồng nữa. Vì thế sáng nay cô mới ngủ nướng, đợi chồng mới dám dậy.
Nhớ chuyện cũ, Tô Đình lườm chồng thêm cái nữa. Hạ Đông Xuyên , xoa xoa mũi dám đùa nữa, nghiêm túc : "Để hôm nay lấy công chuộc tội ? Nếu để em ngã, từ giờ đến khi về đảo Bình Xuyên, em bảo gì nấy, tuyệt đối cãi nửa lời."
Anh thầm tự nhủ, hôm nay dù ngã sưng đầu sưng trán cũng quyết để vợ chạm m.ô.n.g xuống băng!
Nghe Tô Đình mới hài lòng, hất cằm bảo: "Được thôi."
Có sự đảm bảo của chồng, Tô Đình yên tâm hơn hẳn, tốc độ xỏ giày cũng nhanh lên rõ rệt. Hạ Diễm thì vẻ thiếu kiên nhẫn, bé trượt một vòng hỏi: "Con trượt xong một vòng mà bố vẫn xong ? Hai lề mề quá !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-397.html.]
Vì đạt thỏa thuận với chồng nên Tô Đình nhận về : "Mẹ sợ ngã nên chuẩn tâm lý chút ."
"Con bảo để con dạy mà." Hạ Diễm hăng hái.
Hạ Đông Xuyên khẩy: "Thôi ông tướng, cái nhỏ tí của con mà đòi dắt ? Coi chừng cả hai con cùng ngã đấy. Ở đây bố , con cứ lo phần con ."
Bị coi thường, Hạ Diễm phục: "Con tám tuổi đấy! Tám tuổi là lớn ! Con sẽ ngã ! ?"
Tô Đình rơi thế khó xử. Một mặt cô tin nổi sức của con trai, mặt khác tổn thương lòng tự trọng của bé. Cô đành khéo: "Mẹ tin kỹ thuật của con, nhưng cao nặng hơn con nhiều, nhỡ ngã thì con đủ sức kéo dậy . tin là chờ con lớn bằng bố bây giờ, chắc chắn con sẽ dắt trượt ."
Nghe vế đầu Hạ Diễm chút thất vọng, nhưng vế bé đầy tự tin, ngước ông bố tuyên bố: "Chờ con lớn bằng bố, con nhất định sẽ giỏi hơn bố cho xem!"
Hạ Đông Xuyên chỉ : "Bố chờ đấy."
Nói xong, chìa tay cho Tô Đình và bảo con trai: "Con chơi tiếp ."
Hạ Diễm vẫn còn ấm ức nên quyết định ở đối đầu: "Con cứ đây xem đấy."
"Tùy con."
Hạ Đông Xuyên nắm lấy khuỷu tay Tô Đình, nhắc nhở: "Em nắm chắc tay dậy . Đừng sợ, giữ đây ."
Tô Đình lên, lưỡi băng cứa xuống mặt hồ tạo thành những vết lằn, cơ thể cô chao đảo về phía . Hạ Đông Xuyên giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, hướng dẫn: "Hơi trùng đầu gối xuống, đổ trọng tâm về phía ."
Nhờ kinh nghiệm trượt patin, Tô Đình nhanh ch.óng điều chỉnh tư thế. Tuy dáng còn gượng gạo và dám nhấc chân nhưng ít nhất cô vững.
"Đừng lo, giữ mà." Hạ Đông Xuyên trấn an dìu cô những bước đầu tiên.
"Nói là giữ lời đấy nhé." Tô Đình xác nhận nữa, hít một thật sâu nhấc chân lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.