Dù con ủy khuất thế nào Tô Đình cũng dám cho ăn, cô đành bảo chồng: "Để em bế Mạn Mạn ngoài dạo một lát." Ra ngoài ngửi thấy mùi thơm chắc bé sẽ ngoan hơn.
"Để bế con cho, em cứ ăn tiếp ." Hạ Đông Xuyên đặt đũa xuống dậy bế con gái ngoài.
Qua hai ngày nay, Tô Đình nhận con gái còn hài lòng với mỗi sữa nữa mà bắt đầu thèm đồ ăn của lớn. Mũi bé thính, cứ ngửi thấy mùi thức ăn là thèm, cho là khản cả cổ. Vì bữa , hễ đến giờ ăn là vợ chồng cô tự giác luân phiên bế con để ăn . Tất nhiên đó là khi ở ngoài, còn ở nhà chồng và dì Vương hỗ trợ, đôi khi bố Hạ cũng ăn vội để bế cháu dạy bé gọi "Ông nội".
Đến đúng ngày Giao thừa, Mạn Mạn thể gọi "Ông" một cách chuẩn xác.
Những ngày Tết, cả nhà cũng nghỉ ngơi, hết dạo Cố Cung tranh thủ xem lễ kéo cờ. Vì buổi sáng quá lạnh, Hạ Diễm dậy nổi nên hai vợ chồng riêng mang theo con. Sau đó họ còn dạo Đàn Địa, đến Thập Sát Hải để trượt băng.
Kiếp Tô Đình sống ở thủ đô nhiều năm nhưng bao giờ trượt băng ở Thập Sát Hải. Một là cô chỉ trượt patin, hai là Thập Sát Hải là gian mở , lan can tay vịn như sân trượt trong nhà nên cô sợ ngã.
Bởi khi Hạ Đông Xuyên đề nghị trượt băng, phản ứng đầu tiên của cô là từ chối. hai cha con hào hứng, sức thuyết phục. Mẹ Trình Hiểu Mạn cũng ủng hộ, cho rằng hiếm khi về thủ đô thì nên chơi cho đây đó, chứ cứ ru rú trong nhà thì chán lắm. Dì Vương thì bảo cứ yên tâm , bà ở nhà trông bé Mạn Mạn cho. Cuối cùng, Tô Đình chịu nổi sự nhiệt tình của , đành quần áo cùng chồng con.
Trên đường , Tô Đình hỏi Hạ Diễm xem bé trượt . Cô nghĩ Hạ Diễm chuyển đảo Bình Xuyên từ lúc 6 tuổi, dù từng chơi ở Thập Sát Hải thì chắc cũng chẳng trượt là bao, chắc cũng "gà mờ" như thôi. Như thế nếu lát nữa cô học ngã hổ thì ít cũng bạn đồng hành. Vả cô nền tảng trượt patin, học nhanh hơn bé. Dù so sánh với trẻ con thì kỳ nhưng cô mặc kệ, cùng hội cùng thuyền là vui .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-396.html.]
"Con chứ ạ, con trượt giỏi lắm luôn! Mẹ ? Để con dạy cho." Hạ Diễm vỗ n.g.ự.c tự tin tuyên bố.
Hóa từ lúc 3 tuổi, Hạ Diễm thường xuyên ông nội đưa đến Thập Sát Hải chơi. Ban đầu là xe trượt, đến 4-5 tuổi là xỏ giày trượt băng .
Xe trượt băng là một nét đặc sắc thời bấy giờ, kiểu dáng đa dạng, đơn giản nhất là mang xe đẩy em bé , lắp thêm thanh trượt phía là chạy vù vù mặt băng. Còn loại xe gỗ hình chữ "Công", bên lắp thanh thép, dùng hai chiếc gậy sắt để đẩy. Giày trượt thì thường là size lớn, vì Hạ Diễm còn nhỏ nên nhà mua giày riêng mà mỗi chơi đều thuê một đôi với giá chỉ một hai hào. Giày thuê chân thì lót thêm bông trong là vẫn trượt . Tính , khi rời thủ đô, Hạ Diễm "thâm niên" ba năm trượt băng, hơn đứt "tuyển thủ" patin như Tô Đình.
Tô Đình dám để Hạ Diễm dạy . Môn cần dạy sức khỏe để dìu dắt, với sự chênh lệch chiều cao và sức vóc , e là cô vững thì cả hai con ngã lăn . Những lúc thế , hình cao lớn của Hạ Đông Xuyên mang cảm giác an hơn hẳn.
Dù tin tưởng sức mạnh của chồng nhưng khi đến Thập Sát Hải, dòng lao vun v.út mặt hồ, Tô Đình vẫn thấy run. Lúc giày, cô hỏi: "Anh đỡ em đấy?"
Bị vợ nghi ngờ, Hạ Đông Xuyên chút tự ái: "Anh tưởng em rõ sức mạnh của thế nào chứ."
Tô Đình nghẹn lời. Nếu thấy vẻ mặt đang nghiêm túc, cô nghi đang bóng gió chuyện "giường chiếu" . "thấp cổ bé họng", lát nữa lành lặn đều phụ thuộc đàn ông , nên cô đành xuống nước: "Biết giỏi , nhưng đây là mặt băng mà, trơn lắm."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.