Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 395

Cập nhật lúc: 2026-01-06 01:25:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Đông Xuyên xoa đầu con trai vợ chờ đợi. Thấy vẻ mặt "mong khen" lộ rõ mặt , Tô Đình đáp: "Rất ngầu, giỏi ạ."

 

Anh giả vờ khiêm tốn: "Anh cứ sợ lâu ngày mất cảm giác, ai dè tay vẫn còn dẻo lắm, với đối thủ cũng... bình thường thôi nên chơi cũng nhàn."

 

Chu Kiến Minh và đồng đội cạnh đó xong chỉ cạn lời màn "khoe mẽ" đỉnh cao .

 

như Hạ Đông Xuyên dự đoán, ngày hôm khi dạo phố, Tô Đình quả nhiên mua sắm nhiều quần áo. Không chỉ một bộ, cô mua một chiếc áo bông và một chiếc áo khoác dày, hai bộ quần áo len mặc trong, hai chiếc áo len dày, cùng với mũ và khăn quàng cổ đều trang đầy đủ.

 

Cũng chẳng còn cách nào khác, mùa đông ở thủ đô thực sự quá lạnh. Hai chiếc áo bông cũ của nguyên chỉ thể mặc ngoài buổi trưa lúc nắng to, chứ nếu khỏi cửa sớm gặp ngày mưa phùn thì tài nào chịu nổi những đợt gió Tây Bắc thổi l.ồ.ng lộng. Để tiết kiệm mấy tấm phiếu vải mà để bản cảm lạnh thì Tô Đình thấy thật chẳng đáng chút nào.

 

Không chỉ Tô Đình mà cả nhà đều đồ mới. Hạ Đông Xuyên cũng sắm thêm một chiếc áo khoác dày, khăn quàng và găng tay đầy đủ. Hạ Diễm thì mua gần như cả bộ mới từ trong ngoài, ngay cả bé Mạn Mạn cũng tấm chăn quấn mới dày dặn, chắc chắn hơn.

 

Mua sắm xong xuôi, cả đoàn xách nách mang bao lớn bao nhỏ ăn vịt ở tiệm Tiện Nghi Phường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-395.html.]

Nói đến vịt thủ đô, đa nơi khác đều nghĩ ngay đến Toàn Tụ Đức vì cái danh quá lẫy lừng. Kiếp Tô Đình lên thủ đô học đại học, việc đầu tiên khi báo danh là thăm Cố Cung, dạo Vương Phủ Tỉnh tối đến ăn Toàn Tụ Đức, đúng kiểu du lịch "cưỡi ngựa xem hoa". Tất nhiên vịt ở đó ngon, hề kém Tiện Nghi Phường, nhưng Tiện Nghi Phường là vì Hạ Đông Xuyên chọn theo khẩu vị cá nhân chứ vì lý do nào khác.

 

Những năm 70, khách du lịch đến thủ đô đông như . Phần vì thời đó dân còn nghèo, ít ai dám bỏ tiền chơi xa, phần vì giao thông bất tiện, xa một chút là tàu hỏa mất nửa ngày trời. Thêm nữa là chế độ hộ khẩu thắt c.h.ặ.t, cũng cần giấy giới thiệu mà xin cái giấy chẳng dễ dàng gì. Gia đình họ thuận lợi là nhờ hộ khẩu của Hạ Đông Xuyên vốn ở thủ đô khi nhập ngũ, cha cũng ở đây nên tính là diện về quê thăm .

 

Khách du lịch ít, cộng thêm giá vịt hề rẻ, một con tận 12 đồng. Mà chỉ một con vịt thì chắc chắn đủ ăn, gọi thêm món khác, tính một bữa cho ba bốn cũng ngót nghét 20-30 đồng. Chính vì thế, Tiện Nghi Phường lúc hề đông đúc như đời , ít nhất là họ đến nơi là chỗ ngay, xếp hàng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Vịt dọn lên nhanh, chỉ mười phút là lên bàn. Vịt lọc sẵn, lớp da màu đỏ nâu bóng bẩy dính kèm chút thịt, từng miếng mỏng trông bắt mắt. Ăn kèm còn bánh tráng, tương ngọt, dưa chuột thái sợi... tùy khẩu vị mỗi mà cuốn.

 

Tô Đình thích dưa chuột, cô cầm miếng bánh tráng phết tương ngọt, thêm hai miếng củ cải cuộn thành miếng nhỏ xinh, ăn gọn trong một miếng. Hai cha con Hạ Đông Xuyên thì kén chọn như thế, cái gì cũng cho , cuốn một miếng thật dày. Hạ Diễm c.ắ.n ba mới hết, còn Hạ Đông Xuyên tuy thể ăn một miếng lớn nhưng ở ngoài vẫn giữ hình tượng nên cũng chia hai miếng.

 

Bé Mạn Mạn ghế trẻ em, thấy bố trai ăn ngon lành thì thèm đến mức chảy cả nước dãi. Bé đập tay xuống bàn bập bẹ: "Muốn... ..." cái gì thì bé .

 

Mạn Mạn còn nhỏ, răng mới nhú vài chiếc nên Tô Đình và Hạ Đông Xuyên dám cho bé ăn vịt . Họ đành mượn nước ấm của nhân viên phục vụ để pha sữa cho bé uống. Bình thường Mạn Mạn ngoan, sữa bột sữa đều uống hết, nhưng giữa tiệm cơm đầy mùi vịt thơm nức mũi, bàn thức ăn phong phú, bình sữa vốn ngon lành bỗng trở nên nhạt nhẽo. Bé cảm thấy thật đáng thương, chịu cầm bình sữa mà cứ chỉ tay đĩa vịt nấc lên đầy ủy khuất.

 

 

 

Loading...