Hạ Đông Xuyên vốn là " nổi tiếng" trong khu nên đến cũng nhận chào hỏi. Đi một lúc thì cả nhà đến sân vận động. Sân bóng lớn lắm, một sân bóng rổ, phía là ba bàn bóng bàn, bên cạnh khán đài ba tầng. Lúc sân bóng đông vui, thanh niên thì chơi bóng rổ, già và trẻ em thì đ.á.n.h bóng bàn, thậm chí hai đứa nhỏ đang đ.á.n.h cầu lông ở trống ven sân. Trên khán đài vài chục trò chuyện hoặc sưởi nắng xem bóng.
Sự xuất hiện của Hạ Đông Xuyên trận bóng rổ đang diễn tạm dừng. Một thanh niên chạy , đ.ấ.m nhẹ vai : "Nghe bảo về mà mãi mới thấy mặt, nay mới chịu ló mặt đấy ?"
"Anh mới về nên bận."
Cậu tin: "Anh đang nghỉ phép thì bận gì chứ?"
Hạ Đông Xuyên thản nhiên đáp: "Vợ thủ đô, cưới xong là theo Nam luôn. Nay mới dịp về đây, chẳng đưa cô tham quan các danh lam thắng cảnh ?"
Cậu ăn "cẩu lương" bất ngờ, chỉ trừ: "Vâng, gì chẳng đúng. Đây chắc là chị dâu , em là Chu Kiến Minh, bạn nối váy của đây ạ. Ơ kìa Hạ Diễm, lớn thế cơ ? Cháu gái tên gì thế?"
Tô Đình mỉm chào: "Chào , là Tô Đình."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Diễm cũng lễ phép: "Cháu chào chú Chu ạ."
Hạ Đông Xuyên giới thiệu con gái: "Cháu là Hạ Miểu."
"Cả nhà đúng là..." Chu Kiến Minh tặc lưỡi: "...ai trông cũng cực phẩm cả."
Hạ Đông Xuyên thèm khiêm tốn: "Chứ còn gì nữa."
Sự tự tin thái quá của khiến Chu Kiến Minh chỉ đảo mắt: "Thôi đừng khoe khoang nữa, vài hiệp ?"
Hạ Đông Xuyên từ chối: "Lâu chơi, tay chân cứng nhắc lắm."
Từ khi cưới vợ, chẳng còn tâm trí mà chơi bóng nữa, thời gian nghỉ phép quý báu đều dành cho gia đình. lời đúng ý Chu Kiến Minh: "Càng ! Hồi chơi với em thua, nay mới cơ hội phục thù đây. Chị dâu chắc phiền nếu Xuyên chơi một lát chứ ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-394.html.]
"Không phiền ạ." Tô Đình tươi đáp. Dù hiểu luật lắm nhưng mấy điển trai chơi bóng rổ thì ai mà chẳng thích.
Thấy vợ vẻ hào hứng, Hạ Đông Xuyên từ chối nữa: "Vậy em dắt các con lên khán đài chờ nhé."
Anh cởi áo khoác đưa cho Hạ Diễm, xắn tay áo bước xuống sân. Chu Kiến Minh nhanh ch.óng tập hợp đủ mười để một trận đấu chính thức, thậm chí còn kiếm cả còi và bảng ghi điểm.
Trận đấu bắt đầu. Tiếng còi vang lên, bóng tung lên cao. Mười cánh tay cùng vươn tranh chấp. Chỉ trong tích tắc, một bàn tay to lớn chạm bóng và đập mạnh xuống đất, chủ nhân của nó nhanh ch.óng thoát khỏi vòng vây.
"Là bố đấy!" Hạ Diễm nhảy cẫng lên reo hò.
Tô Đình ôm con gái : "Mẹ thấy ."
Hạ Đông Xuyên dẫn bóng lao thẳng về phía rổ đối phương. Tuy đối thủ đều là những tay chơi cự phách nhưng tốc độ của họ bì với . Sau nhiều năm rèn luyện trong quân đội, thể lực và phản xạ của vẫn ở đẳng cấp khác. Ngay cả Chu Kiến Minh cũng đuổi kịp. Hạ Đông Xuyên lên rổ ghi điểm đầu tiên.
Tiếng vỗ tay vang dội khán đài. Hạ Diễm hét lớn: "Bố giỏi quá! Bố cố lên! Mẹ ơi, bố ném trúng kìa!" Cậu bé còn sang khoe với bên cạnh: "Người ghi bàn đầu tiên là bố cháu đấy ạ!"
Dưới sân, Hạ Đông Xuyên cũng hướng mắt về phía vợ con, vẫy tay chào khi thấy họ đang cổ vũ nồng nhiệt. Có khán giả đặc biệt, chơi càng hăng hơn. Trận đấu diễn vô cùng kịch tính, điểm bám đuổi sát . Chỉ trong mười phút đầu, Hạ Đông Xuyên ghi 11 điểm tổng 21 điểm của cả đội, trong đó một cú ném ba điểm cực .
Lúc nghỉ giữa hiệp, Chu Kiến Minh hổn hển hỏi: "Anh bảo lâu chơi cơ mà?"
Hạ Đông Xuyên tỉnh bơ: "Hai năm thì chẳng là lâu ?"
Chu Kiến Minh nghẹn lời: "Thế mà bảo kỹ thuật ? Thế bọn em chắc là chơi bóng bằng niềm tin ?"
"Chắc là do ước lượng nhầm thôi." Anh trả lời lấy lệ chạy chỗ Tô Đình: "Anh chơi thế nào? Có ?"
Hạ Diễm tranh lời : "Tuyệt vời luôn ạ! Bố siêu cấp lợi hại!"