" , bà dậy từ sớm để chuẩn đấy."
Nói đoạn bà Trình bếp bận rộn tiếp. Tô Đình yên một chỗ ăn cháo mà cầm cái bánh bao ngoài sân. Phía nhà là một sân vuông vức, ba phía trồng bụi cây cao ngang hông hàng rào. Giữa sân là lối lát gạch dẫn đường lớn. Bên trái sân là đất trống lát sỏi, bên bộ bàn ghế đá, cạnh đó là cây táo già trụi lá vì mùa đông.
Nhìn sang bên trái, cô thấy Hạ Đông Xuyên chỉ mặc mỗi chiếc áo len đen, đang dạy Hạ Diễm – lúc đang bọc như một quả bóng – tập võ. Hạ Đông Xuyên đòn sắc lẹm, uy lực đầy , còn Hạ Diễm thì... do mặc quá dày nên hành động vụng về, nhưng trông cũng dáng.
Thấy vợ , Hạ Đông Xuyên dừng hỏi: "Em dậy khi nào thế?"
Hạ Diễm tiếng liền nhảy cẫng lên: "Mẹ ơi!"
Tô Đình gật đầu với con trai bảo : "Em mới dậy thôi, hai bố con cứ tập tiếp , đừng để ý đến em." Cô đến bàn đá xuống, dáng một khán giả đang xem kịch vui.
Hạ Diễm ngượng nghịu gãi đầu: "Con mới học nên giỏi lắm ạ."
"Mới học á? Không thể nào!" Tô Đình giả vờ ngạc nhiên: "Mẹ thấy con đ.á.n.h lắm mà."
Được khen, Hạ Diễm sướng rơn: "Thật ?"
"Thật chứ, lừa con gì."
Cậu bé bỗng tràn đầy tự tin, m.á.u biểu diễn nổi lên cuồn cuộn, háo hức bố chờ đòn tiếp theo. Hạ Đông Xuyên Tô Đình hỏi: "Em tập cùng ?"
Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Không bao giờ!"
"Vào vận động tí cho khỏe ." Anh nài nỉ.
"Em còn ăn sáng xong đây !" Cô giơ cái bánh bao lên. Ngồi xem sướng hơn nhiều chứ.
Hạ Đông Xuyên đổi giọng: "Vậy ăn xong thì tập nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-393.html.]
Hạ Diễm cũng đồng tình: " đấy ạ, tập võ cho sức khỏe lắm, sẽ khỏe mạnh như bố luôn!"
"Mẹ là phụ nữ, cần khỏe như bố ." Thấy Hạ Đông Xuyên định tiếp, cô lườm một cái, giả lả: "Hạ đồng chí, bây giờ em đang mệt lắm, thực sự còn sức , nhé?"
Hạ Đông Xuyên hiểu ý ngay, sờ mũi chữa thẹn hỏi: "Thế em xem đ.á.n.h bài quyền gì?"
Hạ Diễm cuống lên: "Cứ bài lúc nãy bố!" Cậu bé mới học mỗi bài đó thôi mà.
" đấy, cứ bài đó ." Tô Đình chiều theo ý con, mới học thì nên tăng độ khó kẻo bé nản lòng.
Thế là hai bố con tiếp tục. Một thì im lặng, đòn thế sắc sảo, thì đ.á.n.h hò hét hăng say nhưng chân tay vẫn còn mềm xèo. Trông cảnh tượng đó thú vị, Tô Đình thầm tiếc giá mà cái điện thoại để kỷ niệm thì mấy.
...
Bữa sáng đầu năm của Tô Đình kết thúc trong màn biểu diễn võ thuật của hai bố con. Sau khi ăn xong, hai vợ chồng dắt Hạ Diễm dán câu đối Tết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tất nhiên, Hạ Đông Xuyên là thợ chính, Tô Đình phụ trách phết hồ, còn Hạ Diễm thì ngoài chỉ trỏ xem dán thế cân , cao thấp . Năm nay bé vẻ chín chắn hơn, còn trêu bố nữa nên công việc diễn khá suôn sẻ. Dán xong cửa , cả nhà kéo cửa .
Sân nhỏ hơn, sát đường lớn nên ai qua cũng thấy. Người trong khu ngang qua đều niềm nở chào: "Dán câu đối đấy ?"
"Vâng ạ, bác ăn cơm ?" Tô Đình lễ phép đáp .
Trong lúc Hạ Đông Xuyên việc, đến bảy tám ghé qua hỏi chuyện. Người thủ đô vốn nổi tiếng là chuyện, dù trong khu quân đội nơi khác đến nhưng sống lâu cũng nhiễm cái tính , ai nấy đều thể buôn chuyện hàng giờ đồng hồ. May mà Tô Đình và hai bố con đều là hoạt ngôn nên mới tiếp đãi hết những vị khách mời mà đến .
Dán xong câu đối, vẫn chịu về mà tán phét thêm mười phút nữa. Chỉ đến khi Tô Đình mời họ sân uống nước thì mới chợt nhớ đang mua đồ ở HTX, thế là lục đục chào từ biệt tản nhanh ch.óng. Tô Đình chỉ lắc đầu thán phục cái sự "tám" của họ.
Ở thủ đô lâu năm nên ông bà Hạ quen với việc ăn cơm tất niên buổi tối. Vì khi dán câu đối xong, cả nhà dắt ngoài dạo chơi. Ngày Tết trong đại viện rộn ràng hẳn lên. Thường ngày trời lạnh chỉ thích ở trong nhà lò sưởi, nhưng hôm nay nắng nên ai nấy đều ngoài sưởi nắng, chúc Tết .