Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 391
Cập nhật lúc: 2026-01-06 01:24:58
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" về sẽ ngay, hai ngày là . Anh cứ để địa chỉ gửi qua, hoặc điện thoại để liên lạc hẹn chỗ lấy."
Hạ Đông Xuyên đắn đo một lát bảo: "Ông cho điện thoại tòa soạn , hai ngày nữa sẽ gọi điện hỏi ông." Anh lộ thông tin cá nhân cho lạ, còn tòa soạn thì công khai nên .
Người phóng viên hiểu ý, ghi điện thoại và tên tuổi sổ đưa cho : "Vậy hẹn mấy ngày nữa nhé."
...
Hai ngày , Hạ Đông Xuyên liên hệ và hẹn gặp đó lấy ảnh.
Có tổng cộng hai tấm. Một tấm chụp cảnh họ đang nắm tay lao về phía , cả hai đều khom lưng, một rạng rỡ, một ánh mắt đầy ý chí. Tấm còn bắt trọn khoảnh khắc họ chuẩn ngã xuống, ngửa mặt băng, một tay ôm eo cô, một tay che đầu cho cô, còn cô thì sấp n.g.ự.c , miệng há to như đang hét "A...".
Ảnh chụp , bối cảnh và con đều xuất sắc, kích cỡ chỉ bằng lòng bàn tay, hợp để trong ví. Dù Hạ Đông Xuyên ví tiền nhưng bỗng nảy ý định mua một cái để đựng ảnh. Và thực sự mua một chiếc ví, luôn trân trọng đặt tấm ảnh lúc hai ngã trong đó. Dù rửa những tấm to hơn, rõ hơn, tấm ảnh cũ kỹ vẫn luôn ở đó đổi.
Lúc nhận ảnh, Hạ Đông Xuyên giấu nụ mãn nguyện. Anh xin vì sự bất tiện và ngỏ ý trả tiền ảnh theo giá thị trường. phóng viên nhất quyết nhận vì dùng phim và máy của tòa soạn. Cuối cùng, Hạ Đông Xuyên đưa mấy hộp bánh quy và điểm tâm chuẩn sẵn từ HTX, ép đó nhận cho bằng .
Về đến nhà, khoe ảnh với cả nhà ngay. Mọi đều khen ảnh , xinh. Chỉ Hạ Diễm là lật lật hai tấm ảnh mà thấy , bé ấm ức: "Bố chụp ảnh mà mang con theo!"
Hạ Đông Xuyên mặt biến sắc: "Đây là tự chụp cho chứ bố thuê . Còn tại con á? Người là phóng viên, chắc chắn chọn nào xinh nhất, ăn ảnh nhất mà chụp chứ, đúng ?"
Hạ Diễm: "..."
Ngày hôm khi nhận ảnh trượt băng, ông nội Hạ cuối cùng cũng nghỉ, bà Trình Hiểu Mạn cũng tranh thủ đổi ca. Cả nhà ăn sáng xong xuôi liền diện đồ chỉnh tề đến hiệu ảnh.
Hiệu ảnh trong đại viện quá đông khách. Họ đến cũng sớm nhưng phía chỉ một gia đình đang chụp ảnh kỷ niệm và sắp xong . Gia đình đó cũng ở trong khu quân đội, ông bố là đồng nghiệp của ông Hạ, bà thì quen với bà Hạ và dì Vương, còn con trai khá với Hạ Đông Xuyên. Vì trong lúc chờ nhân viên chuẩn , hai gia đình trò chuyện rôm rả.
Cậu con trai nhà bên cạnh tên là Lý Văn Tuấn, khi chào hỏi ông Hạ liền tiến chỗ Hạ Đông Xuyên, mời một điếu t.h.u.ố.c hỏi: "Anh Xuyên về bao giờ thế? Đây là con gái ? Cháu tên là gì?" Rồi cũng chào Tô Đình một tiếng "chị dâu". Nhà họ Hạ ít , con dâu trẻ tuổi chỉ Tô Đình nên dễ nhận .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Con gái đấy, tên khai sinh là Hạ Miểu, tên ở nhà là Mạn Mạn." Hạ Đông Xuyên xua tay từ chối t.h.u.ố.c lá, đáp: "Bọn về một tuần . Còn , bao giờ thì ?"
"Em mới về tối qua, sáng bố lôi chụp ảnh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-391.html.]
Hạ Đông Xuyên gật đầu hỏi thêm: "Anh cả về ?"
"Không, nghỉ phép năm ngoái nên năm nay ở đơn vị. Anh đấy, ở quân đội mà." Lý Văn Tuấn thở dài: "Về chuyện nghỉ lễ thì bọn em bên ngoài còn dễ thở hơn các nhiều."
Hồi phong trào bắt đầu, Lý Văn Tuấn mới học lớp 11. Sau khi nghỉ học, gia đình cho lính nhưng thích, cứ thế xách ba lô theo bạn bè chu du khắp nơi. Đi hai năm, khi phong trào lắng xuống thì đến đợt thanh niên trí thức về nông thôn. Bố nhắc chuyện lính nhưng vẫn khăng khăng đòi biên cương chi viện.
Hồi mới đến đó, cũng đầy hoài bão, nhưng thực tế phũ phàng vô cùng. Ở biên cương, việc trồng trọt để nuôi sống bản còn khó chứ đừng đến chuyện cống hiến. Hai năm đầu sống nhờ đồ tiếp tế của gia đình, đến năm thứ ba mới tự túc nhưng chí khí cũng mòn vẹt hết. Không chỉ mà đa những cùng đợt đó đều hối hận.
Từ năm 72, chính sách cho phép về thành nới lỏng, những điều kiện và quan hệ đều về hết, chỉ còn những gia cảnh khó khăn là kẹt . Nhà Lý Văn Tuấn vốn khá giả, bố chức sắc nên việc thu xếp một suất lính công việc ở thành phố khó. những năm qua quân đội cũng nhiều biến động, bạn chiến hữu của bố cũng gặp chuyện ít, khiến ông đ.â.m e dè. Cộng thêm việc giận đứa con trai ngày trẻ lời nên ông cứ mặc kệ cho ở nông thôn suốt bảy tám năm trời.
Vài năm gần đây Lý Văn Tuấn chấp nhận phận, tìm một bạn đời cũng là thanh niên trí thức cùng cảnh ngộ. Lần về thủ đô, mục đích chính là xin phép bố cho kết hôn. việc dễ dàng, thì dễ lay chuyển chứ bố thì vẫn còn giận lắm. Vì sợ khổ nên mới về đây một chuyến để giải quyết cho xong.
Nghĩ , hỏi: "Anh Xuyên, hai ngày tới rảnh ?"
"Có chuyện gì thế?"
"Nếu rảnh thì qua nhà em chơi nhé. Bố em quý lắm, thấy chắc ông sẽ vui." Cậu liếc Tô Đình: "Anh nhớ dắt theo cả chị dâu và các cháu nhé."
Cậu nghĩ nếu Hạ Đông Xuyên ở đó, bố lẽ sẽ bớt nóng tính hơn. Hơn nữa để thấy bé Mạn Mạn kháu khỉnh thế , bà sẽ khao khát cháu nội mà giúp thuyết phục bố.
Hạ Đông Xuyên hứa chắc chắn, chỉ bảo: "Để xem ."
lúc đó nhân viên hiệu ảnh gọi , hai gia đình chia tay , một nhà trong một nhà ngoài. Khi phòng chụp, bà Trình Hiểu Mạn hỏi khẽ: "Lúc nãy Văn Tuấn gì với con thế?"
"Không gì ạ, mời con qua nhà chơi thôi."
Bà Trình ngạc nhiên: "Hai đứa thiết lắm nhỉ? Sao tự nhiên mời thế?"
Thực Hạ Đông Xuyên chỉ hơn Lý Văn Tuấn một tuổi, nhưng tính cách từ nhỏ già dặn, thường chơi với mấy lớn trong khu. Trong ba em nhà họ Lý, Hạ Đông Xuyên chỉ với cả. Việc Lý Văn Tuấn đột ngột mời khách khiến bà Trình khỏi thắc mắc.