Người trong lòng tật thì câu gì cũng thấy chột , Tô Đình chính là như thế. Nằm giường, cô cứ vẩn vơ nghĩ về câu của chồng, đến khi Hạ Đông Xuyên ôm lòng mới thỏ thẻ hỏi: "Anh , nghĩ câu đó ý gì ?"
"Câu nào em?"
"Câu bảo sợ Mạn Mạn phiền ngủ ."
"Thì cứ hiểu theo nghĩa đen thôi. Chắc thấy tàu mệt, sợ con bé quấy đêm mất ngủ nên bế sang phòng bà mà."
" chiều nay ngủ những hai tiếng còn gì." Nói cô bỗng bật dậy: "Anh , là chuyện chiều nay ? Mà đống rác đó xử lý ? Có bắt gặp ?"
"Đổ , ai thấy ." Hạ Đông Xuyên vỗ về vợ, "Yên tâm , nhà cách âm lắm, chuyện chiều nay . Cơ mà... chuyện sắp tối nay thì chắc cũng đoán phần nào đấy."
"Tối nay định gì?" Cô liếc , "Em cho , tối nay em chỉ ngủ thôi."
"Thì để em ngủ mà. Chỉ là em xem, lòng nhường gian riêng cho thế , nếu chẳng gì thì phụ lòng của quá." Vừa , tay bắt đầu táy máy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghe cái lý luận cùn của , Tô Đình gắt gỏng: "Chỉ là lắm lý thôi."
Hạ Đông Xuyên dõng dạc: "Anh cũng thấy lý mà." Nói kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lấy một chiếc bao.
Chứng kiến bộ hành động của chồng, Tô Đình cạn lời: "... Anh nhét nó đó từ bao giờ thế?"
"Lúc em xuống nhà đấy." Anh giải thích, "Để đây cho tiện lấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-385.html.]
Tô Đình ngăn kéo, đếm sơ qua cũng bảy tám cái, cô nhắc nhở: "Đây là tất cả ?"
"Trong nhà chỉ còn chừng thôi."
Tô Đình kéo dài giọng: "Thế định dùng tiết kiệm một chút ?"
Hạ Đông Xuyên thầm nghĩ, chính vì về Thủ đô nên mới dùng cho thỏa thích. Dù cũng ở bệnh viện, lấy thêm bao thì chỉ cần một câu là xong. Với tư tưởng tiến bộ của , chắc bà chẳng ngại giúp đứa con trai tội nghiệp . Chỉ tiếc là việc gửi bưu phẩm cái món tiện cho lắm, chứ nhờ gửi cho thường xuyên . Tất nhiên chỉ dám nghĩ thế thôi chứ chẳng bao giờ dám thật, nhỡ kiểm tra bưu phẩm mà thấy b.a.o c.a.o s.u bên trong thì chắc lên trang nhất mặt báo mất. Dù mặt vợ mặt dày thật đấy, nhưng ngoài vẫn cần giữ thể diện. Vì thế, tranh thủ những ngày ở Thủ đô để "tận dụng" tối đa sự giúp đỡ của .
Nghĩ , Hạ Đông Xuyên thản nhiên đáp: "Không tiết kiệm nổi, mà cũng chẳng tiết kiệm."
Tô Đình sự tính toán của chồng, cứ ngỡ trong ngăn kéo chỉ còn bấy nhiêu thôi nên thế, cô chỉ hừ nhẹ một tiếng buông lỏng phòng thủ. "Dùng thì dùng , để xem mười mấy ngày nữa nhịn kiểu gì!"
như Hạ Đông Xuyên dự đoán, ngày hôm khi dạo phố, Tô Đình quả nhiên mua sắm nhiều quần áo. Không chỉ mua một bộ, cô sắm hẳn một chiếc áo bông và một chiếc áo khoác dày, thêm hai bộ quần áo giữ nhiệt, hai chiếc áo len dày, cùng đầy đủ mũ len và khăn quàng cổ.
Cũng chẳng còn cách nào khác, mùa đông ở thủ đô thực sự quá lạnh. Hai chiếc áo bông cũ của nguyên chủ chỉ thể mặc ngoài những buổi trưa nắng ráo, chứ nếu đường sớm gặp ngày mưa phùn thì tài nào chịu nổi những cơn gió Tây Bắc lạnh thấu xương. Tô Đình nghĩ thầm, chẳng thà tốn vài tấm phiếu vải còn hơn để cảm lạnh, thật đáng chút nào.
Không chỉ Tô Đình, cả hai cha con cũng sắm đồ mới. Hạ Đông Xuyên thêm một chiếc áo khoác dày, khăn quàng và găng tay đầy đủ. Hạ Diễm cũng mua gần như một bộ đồ mới từ trong ngoài. Ngay cả bé Mạn Mạn cũng tấm chăn quấn mới dày dặn, chắc chắn hơn.
Mua sắm xong xuôi, cả đoàn tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh đến tiệm Tiện Nghi Phường để ăn vịt .
Nói đến vịt thủ đô, đa nơi khác thường nghĩ ngay đến Toàn Tụ Đức vì danh tiếng quá lẫy lừng. Kiếp khi lên thủ đô học đại học, việc đầu tiên Tô Đình khi báo danh chính là thăm Cố Cung, đó dạo phố Vương Phủ Tỉnh tối đến ghé Toàn Tụ Đức ăn vịt – đúng chuẩn một chuyến du lịch kiểu "cưỡi ngựa xem hoa".