Người đàn ông trung niên giường đối diện thấy cảnh liền bắt chuyện: "Con gái chị ngoan thật đấy, dễ dỗ quá."
Tô Đình đáp: "Cháu nó chỉ cái ham ăn thôi ạ, cứ đồ ngon là nín ngay."
Hạ Đông Xuyên dẫn Hạ Diễm , xuống hỏi: "Mọi đang chuyện gì thế?"
"Bác đây khen Mạn Mạn nhà dễ dỗ dành." Cô đáp.
Người đàn ông tiếp: " thấy con trai lớn nhà chị cũng hiểu chuyện."
Hạ Diễm thính tai lắm, đang đùa với em mà vẫn quên ngóng lớn gì. Được khen một cái là lặng lẽ ưỡn n.g.ự.c, mặt vênh lên đầy đắc ý. Hạ Đông Xuyên liếc con trai, thấy cái điệu bộ đó liền dội gáo nước lạnh: "Hiểu chuyện thì cũng chút, nhưng mỗi tội đắn cho lắm."
Hạ Diễm xìu mặt xuống, bố đầy oán hận. Hạ Đông Xuyên thầm trong bụng nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, tiếp tục trò chuyện với khách cùng toa.
...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lúc lên tàu ở Dung Thị, Tô Đình mặc ba lớp áo nhưng đều mỏng. Tàu khỏi đất Phúc Kiến là cô bắt đầu run cầm cập, vội vàng lôi chiếc áo khoác nỉ dày trong hành lý mặc . áo nỉ cũng chẳng trụ lâu, khi tàu vượt sông Hoài, nhiệt độ hạ thấp đột ngột. Chưa đến địa phận Hà Bắc, cô bọc trong chiếc áo bông dày cộm.
Chiếc áo bông là đồ cũ từ quê mang . Ở miền Nam ấm áp, mùa đông chẳng mấy khi cần đến đồ dày nên Bách hóa đó cũng ít bán loại áo bông nặng nề . Để chuẩn cho chuyến về Thủ đô, từ đầu tháng một, Tô Đình lôi áo bông của và áo khoác đại quân của Hạ Đông Xuyên giặt sạch phơi khô. Cô còn nhờ chồng mua cho Hạ Diễm một bộ đồ đại hàn gửi sang, còn Mạn Mạn thì đơn giản hơn, cứ mặc ấm bọc kỹ trong chăn là xong.
Vì nhiệt độ miền Nam cao nên lúc lên tàu cả nhà đều mặc phong phanh, nhưng càng về phía Bắc, quần áo càng dày thêm. Đến lúc tới Thủ đô, đống hành lý vơi một phần ba do quần áo đều khoác hết lên .
Chuyến tàu cập bến Thủ đô lúc hai giờ chiều. Ở đảo Bình Xuyên, đây là lúc ấm nhất trong ngày, nhưng Thủ đô mới dứt một trận tuyết, cái lạnh như cắt da cắt thịt. Vừa bước xuống tàu, Tô Đình cơn gió lạnh lùa thẳng đến choáng váng. Gió Bắc thổi thốc, cái lạnh từ lòng bàn chân xông lên não, đầy một phút cô hắt liên tục ba cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-375.html.]
So với cô, ba còn trong nhà vẻ hơn nhiều. Hạ Đông Xuyên bọc trong chiếc áo đại quân dày sụ, ấm mà thoáng. Hạ Diễm mặc áo bông dài mũ che kín mít. Còn Mạn Mạn thì quấn trong hai lớp chăn ấm áp, ngủ ngon lành chẳng trời trăng gì.
Thấy vợ hắt , Hạ Đông Xuyên hỏi: "Hay em khoác áo đại quân của ?"
"Thôi, em mặc chắc bơi trong đó luôn quá." Tô Đình lắc đầu. Vả bộ quân phục mùa đông bên trong của cũng đủ để chống cái rét cắt da của gió Tây Bắc, nếu cởi áo khoác thì dù là đồng da sắt cũng chịu thấu. Cô giục: "Nhà mau ngoài thôi ."
Hạ Đông Xuyên gật đầu, để Tô Đình bế con và dắt Hạ Diễm, còn thì tay xách nách mang đống hành lý lỉnh kỉnh bước ngoài.
Vừa khỏi ga, một thanh niên mặc quân phục tiến đến chào hỏi. Hỏi mới là bố Hạ sắp xếp đến đón. Hạ Đông Xuyên ngạc nhiên lắm, lên xe mới khẽ với Tô Đình: "Anh lính bao nhiêu năm, bố mới cho đón hai thôi đấy. Một là lúc cưới, thứ hai là hôm nay."
Lần thì hiểu , vì lúc đó họ mới cưới, bố tỏ lòng niềm nở với con dâu. ... lẩm bẩm: "Bố đổi tính ?"
Cậu chiến sĩ lái xe thấy, nhịn hắng giọng một cái mới lên tiếng: "Thủ trưởng dặn là đến đón bà Tô và hai cháu là chính ạ." Còn Hạ Đông Xuyên chỉ là "đính kèm" mà thôi.
Hạ Đông Xuyên: "..." là phong cách của bố sai .
...
Kiếp , Tô Đình học đại học ở Thủ đô. Hồi đó cô luôn nghĩ sẽ ở đây khi nghiệp, bố cô cũng mong . Dù Thủ đô cũng là một sân khấu lớn hơn nhiều so với quê nhà. Nửa năm khi gặp chuyện, bố cô lặn lội lên thăm con gái và mời cả bạn trai cô lúc bấy giờ ăn.