Tô Đình vốn thích diện cho con gái nên chọn những tông màu sáng rực rỡ. Chọn quần áo xong, cô còn sang quầy phụ kiện mua một nắm dây buộc tóc và kẹp tóc cùng màu với trang phục.
Mua xong cho hai con, cơn nghiện mua sắm của Tô Đình cũng vơi bớt. Cô bắt đầu thong thả hơn, chọn mãi mới lấy cho một chiếc áo len mỏng, mua cho hai vợ chồng mỗi một đôi giày da. Cảm thấy còn cần gì nữa, cả nhà mới kéo xuống lầu.
Tầng một chính là "thiên đường" của Hạ Diễm. Thằng bé cái gì cũng ăn, món đồ chơi nào cũng lấy. Tô Đình cũng chiều con lắm, nhưng ngặt nỗi tem phiếu hạn nên đành bắt chọn lấy thứ thích nhất. Cuối cùng, họ mua một cân bánh trứng, một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, một bộ đồ chơi bằng gỗ cho Hạ Diễm và hai cái lục lạc cho Mạn Mạn. Mạn Mạn còn nhỏ, đồ chơi bé chơi hạn chế, chỉ thích mấy thứ phát tiếng động như trống lắc lục lạc mà thôi.
Dạo xong Bách hóa cũng đến trưa, cả nhà tìm một tiệm cơm quốc doanh ăn uống, đó ghé bưu điện gọi điện thoại và gửi thư về cho bố hai bên. Xong xuôi việc mới bắt tay việc chính: tiệm sách cũ.
Tiệm sách cũ xa trung tâm thành phố, xe buýt hai trạm là tới. Đây cũng là một con phố thương mại với các mặt bằng kinh doanh san sát, nhưng rõ ràng kém sầm uất hơn khu vực Bách hóa Tổng hợp.
Cửa hàng kính mắt mà bạn của Hạ Đông Xuyên nhắc tới ngay sát vách tiệm sách cũ. Đã mười ngày trôi qua kể từ khi hỏi thăm, suýt nữa thì quên bẵng , ai dè xuống xe ngẩng đầu lên thấy ngay bảng hiệu.
Lúc thấy thì , giờ thấy nó ở ngay mắt, lòng Hạ Đông Xuyên cứ bồn chồn ghé xem thử. Thấy Tô Đình đang mải mê lục lọi trong đống sách cũ, liền bảo: “Anh ngoài loanh quanh một chút nhé.”
“Anh ?” Tô Đình ngẩng đầu hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-369.html.]
“Chẳng xa, loanh quanh ngay cửa hít thở khí thôi.”
Tô Đình ừ một tiếng, sang Hạ Diễm: “Tiểu Diễm, con thì ?”
Chưa đợi con trai kịp trả lời, Hạ Đông Xuyên nhanh nhảu: “Để nó ở giúp em tìm sách , bế Mạn Mạn ngoài dạo một vòng cho thoáng, tí về ngay. Con ở với , đừng chạy lung tung ?” Vế là dặn dò con trai.
Hạ Diễm vốn cũng chẳng , dạo cả buổi sáng mệt lử, liền đáp: “Con !”
Dặn dò xong xuôi, Hạ Đông Xuyên đặt mấy túi đồ xuống cạnh hai con, bế con gái bước khỏi tiệm sách cũ. Ra ngoài , ngay tiệm kính mà dạo một lát xung quanh cho tự nhiên, đó mới bước .
Khu đông đúc bằng trung tâm nên nhân viên trong tiệm kính còn nhiều hơn cả khách. cũng vì thế mà chẳng ai niềm nở đón tiếp, chỉ cất tiếng khi thấy bước : “Đo thị lực thì phía trong nhé.”
Thị lực của Hạ Đông Xuyên cực nên trong, chỉ thong thả xem từng tủ kính một. Xem một hồi, phát hiện gọng kính và tròng kính bán riêng biệt, giá cả từ thấp đến cao tùy chất liệu, khách thể tự do phối ghép. Nếu chọn loại rẻ nhất, chỉ mười mấy đồng là một bộ kính chỉnh, nhưng nếu chọn loại nhất thì khi tốn đến bảy tám chục đồng.
Hạ Đông Xuyên thọc tay túi quần, khẽ sờ nắn. Sau khi nộp lương và tiền tiết kiệm cho vợ, mỗi tháng Tô Đình cho hai mươi đồng tiền tiêu vặt. Anh t.h.u.ố.c lá, rượu chè, cùng lắm chỉ mua ít hoa quả về cho cả nhà, nên mỗi tháng đều dư vài đồng. Số tiền Tô Đình thu mà để tự giữ. Tích tiểu thành đại, trong tay cũng một khoản riêng. Mỗi lên thành phố đều mang theo, đề phòng khi Tô Đình thiếu tiền thì chi trả, hoặc đôi khi chỉ đơn giản là thử cảm giác tự móc hầu bao trả tiền. Vì , tiền tích góp cứ dùng để dành, bao giờ vượt quá ba mươi đồng.
Ba mươi đồng để mua một bộ kính t.ử tế thì đuối, nhưng nếu chỉ mua gọng kính thôi thì thể chọn một chiếc khá xịn. Dù cũng cận, tròng kính chẳng để gì, chi bằng bớt để tiết kiệm tiền.