Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-01-05 01:09:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Diễm chớp mắt hỏi: “Đây là bí mật của riêng hai con hả ?”

 

Tô Đình mỉm : “ thế.”

 

Nhất định là bí mật, nếu để “hũ giấm chua” , cô đồ rằng tối nay môi cô sẽ hôn cho sưng vù lên mất.

 

Hạ Diễm trở trường đầy hai ngày thì Trần Quyên Quyên cũng học trở .

 

Cha cô bé cuối cùng cũng những lời vẽ tương lai tiền tài của cô Hà cho lung lay. họ vẫn phát huy triệt để bản tính con buôn, yêu cầu cô Hà thực hiện lời hứa chi trả học phí như đó.

 

Không chỉ , khi Trần Quyên Quyên học , việc nhà cũng phép bỏ bê. Ngày lễ ngày tết, nghỉ đông nghỉ hè, cô bé đều bắt hải sản để kiếm tiền cho gia đình.

 

Nói cách khác, cái lợi tương lai họ , mà cái tiền mắt họ cũng chẳng buông tha. Trên con gái , thể vặt bao nhiêu lông lá là họ sẽ vặt bằng sạch.

 

Cô Hà phẫn nộ, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý trả học phí cho Quyên Quyên. Cô bé cũng trân trọng cơ hội nên đồng ý với yêu cầu của cha .

 

Khi tiễn cô Hà về, cô bé quả quyết sẽ học tập thật để bảo đảm thứ hạng.

 

Cô Hà đau lòng cho đứa trẻ hiểu chuyện , nhưng những gì thể cô đều cả , chỉ trao cho em một cái ôm và dặn: "Hãy bảo trọng nhé."

 

Dù cha Trần Quyên Quyên đáng ghét thế nào nữa, việc em trường vẫn là một điều lành.

 

Xét thấy tâm lý học sinh trong lớp thời gian qua nhiều xáo động, cô Hà cố ý tổ chức một buổi sinh hoạt lớp. Cô mời Trần Quyên Quyên và Hạ Diễm lên kể về cuộc sống trong những ngày nghỉ học ở nhà, nhằm giúp các học sinh khác hiểu rằng bỏ học hề tươi như chúng tưởng, chỉ học hành t.ử tế mới là con đường đúng đắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-358.html.]

 

Mới đầu, Hạ Diễm ngượng ngùng khi lên bục. Nếu Trần Quyên Quyên là khổ, bắt buộc bỏ học, thì là tự tìm đường c.h.ế.t, tự chuốc lấy khổ cực. Từ lúc học , bạn bè trêu chọc ít nên thấy hổ lắm , giờ còn lên cả lớp tự kể chuyện của , chẳng khác nào một cuộc "xử tội công khai".

 

Biết suy nghĩ của Hạ Diễm, cô Hà gọi ngoài phòng học để công tác tư tưởng. Cô bảo rằng "tìm đường c.h.ế.t" đáng sợ, đáng sợ là cứ mãi "tìm đường c.h.ế.t" thôi.

 

Dĩ nhiên, lời cô Hà trực tiếp như thế mà uyển chuyển. Sau khi cô rót cho một đống "canh gà tâm hồn", Hạ Diễm cuối cùng cũng gạt bỏ sự e thẹn, bằng lòng lên bục kể trải nghiệm qua.

 

Về hiệu quả của buổi sinh hoạt lớp, dù tác dụng tức thì, nhưng ít những học sinh đang rục rịch ý định xin nghỉ về nhà chơi đều dập tắt ngay suy nghĩ đó.

 

...

 

Hạ Diễm học , chỉ cô Hà mà cả Chủ nhiệm Hội Phụ nữ lẫn Chủ nhiệm trạm cung ứng hải sản đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Kể từ khi Hạ Diễm đến trạm hải sản việc, lời đồn đại trong đại viện cứ mỗi ngày một kiểu. Ban đầu chỉ âm thầm cảm thấy Tô Đình mưu đồ , đoán rằng một tuần cô sẽ tìm cách cho Hạ Diễm học nữa.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Theo thời gian, lời đồn càng ngày càng quá quắt. Họ coi như việc Hạ Diễm bỏ học là chuyện ván đóng thuyền, mắng Tô Đình là bà kế độc ác, con thì còn nể nang, nay sinh con gái, thấy Hạ Đông Xuyên cưng chiều con nhỏ nên bắt đầu lộ rõ bộ mặt thật. Họ còn Hạ Đông Xuyên ngày thường trông đạo mạo thế thôi, hóa cũng là hạng đàn ông vợ mới là quên luôn con riêng, mắng là gã tồi. Hạ Diễm thật đáng thương, nhỏ tuổi mất , cha đẻ đáng tin, chẳng khác gì kiếp "cây cải xanh" ngoài đồng.

 

Trong cơn phong ba , trạm cung ứng hải sản cũng vạ lây. Có khiển trách ông chủ nhiệm trạm, ông để Hạ Diễm đến việc là "tiếp tay cho giặc", hơn nữa Hạ Diễm mới bảy tám tuổi, dùng lao động trẻ em là ngược đãi.

 

Nếu Lý Quế Phương kiên quyết về phía Tô Đình, ông chủ nhiệm trạm khi tin đuổi khéo Hạ Diễm từ lâu. Lý Quế Phương bảo lãnh, ông cũng tuyên bố thẳng thừng là chỉ cho Hạ Diễm một tuần, quá một ngày nào nữa.

 

 

 

 

Loading...