Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 352

Cập nhật lúc: 2026-01-04 11:18:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dĩ nhiên là . Vậy quyết định thế nhé, ăn xong đưa con .”

 

Ăn sáng xong, Hạ Diễm vẫn rửa hộp cơm. Tô Đình phòng kiểm tra tã cho Mạn Mạn, thấy ẩm nên pha nước cho bé một chiếc tã sạch.

 

Thay tã xong thì Hạ Diễm cũng rửa xong bát đĩa. Tô Đình thấy sắp 7 giờ nên trì hoãn nữa, cùng con khỏi cửa.

 

7 giờ sáng là lúc trạm cung ứng hải sản nhộn nhịp nhất. Trước quầy của Lý Quế Phương một hàng dài chờ g.i.ế.c cá.

 

Thấy Tô Đình và Hạ Diễm đến, chị ngẩng đầu chào: “Tới đấy ?”

 

Chị quanh bảo Tô Đình: “Hay là em phía đợi một lát, chị bận xong việc chị em chuyện kỹ hơn?”

 

“Thôi ạ, em chỉ đưa Tiểu Diễm qua đây thôi. Mạn Mạn còn ở nhà nên em về ngay.” Tô Đình lắc đầu cúi xuống bảo Hạ Diễm: “Mấy ngày tới con cứ theo dì Lý việc nhé, ?”

 

Hạ Diễm Lý Quế Phương đang vung d.a.o thoăn thoắt rạch bụng cá, móc hết lòng mề ruột gan , nhóc lắc đầu bảo “ ”. nhớ đến lời bố dặn, đành nuốt lời định trong, dối lòng đáp: “Được ạ.”

 

Tô Đình sang bảo Lý Quế Phương: “Vậy em giao Tiểu Diễm cho chị nhé?”

 

“Yên tâm , chị sẽ để mắt đến nó thật kỹ.” Lý Quế Phương hể hả, đưa con cá sạch cho khách đầu.

 

Người khách đó cầm con cá nhưng ngay, theo bóng lưng Tô Đình hỏi: “Đồng chí Tô đưa Hạ Diễm đến đây gì thế? Thằng bé học ?”

 

Mấy quân tẩu xếp hàng phía thấy thế cũng vểnh tai lên ngóng.

 

Lý Quế Phương sợ đồn thổi về Tô Đình nên : “Lớp thằng bé bạn nữ mới nghỉ học đấy. Lũ trẻ con chẳng hiểu chuyện gì cả, cứ tưởng nghỉ học là sướng lắm, Hạ Diễm cũng nảy sinh ý định đó. Vợ chồng Tô Đình xin cho nó nghỉ một tuần để đến đây việc, cho nó trải nghiệm cuộc sống thực tế đấy mà.”

 

Sau một ngày việc nhà vất vả hôm qua, Hạ Diễm cũng lờ mờ nhận nghỉ học chẳng sung sướng gì. vì mệt quá nên kịp nghĩ kỹ, giờ dì Lý , mới thấy thật ngây thơ và cảm thấy hổ thẹn cúi gầm mặt xuống.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-352.html.]

 

Các quân tẩu xong thì đều hiểu rõ ngọn ngành.

 

Thực tế thì trường tiểu học quân khu năm nào chẳng học sinh nghỉ học. Kỳ thi đại học đình chỉ nhiều năm, thanh niên trí thức học cao đến mấy thì cuối cùng cũng về nông thôn “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, khiến nhiều nghĩ học hành chẳng để gì, thà về nhà phụ giúp việc đồng áng còn hơn.

 

Học sinh lớp 1 đến lớp 3 còn đỡ, chứ lên lớp 4, lớp 5 thì mỗi kỳ khai giảng lớp vơi vài bạn, giáo viên cũng quá quen với việc .

 

cô Hà từ khi theo chồng về đây dạy lớp nhỏ, Trần Quyên Quyên là học sinh đầu tiên của cô nghỉ học. Cô vốn là trách nhiệm nên đích đến tận nhà vận động gia đình cho con bé học .

 

Sau khi tận mắt chứng kiến thái độ của bố Trần Quyên Quyên, cô Hà vô cùng bức xúc. Khi về gặp các quân tẩu trong đại viện, cô kìm mà mắng mỏ bố cô bé một trận lôi đình.

 

Một bình thường hiền lành mà khi nổi giận khiến chú ý. Nhờ mà các quân tẩu trong đại viện mới để tâm đến chuyện của Trần Quyên Quyên và lấy đó gương để răn dạy con cái chăm học.

 

răn dạy thành công, nhưng cũng phản tác dụng. Trong những đang xếp hàng mua cá, mấy nhà con cái chuyện xong cũng đòi nghỉ học về nhà chơi.

 

Các bà tức nổ đom đóm mắt, cho con một trận đòn tơi tả tống cổ chúng đến trường.

 

Giờ cách xử lý của vợ chồng Tô Đình, họ thầm ghi nhớ trong lòng. Họ nhẩm tính nếu cách hiệu quả thì con mà đòi nghỉ học, họ cũng sẽ tống chúng trạm hải sản, còn nếu hiệu quả thì thôi.

 

Đó là suy nghĩ của những nhà con nghịch ngợm. Còn những nhà con ngoan, chẳng bao giờ đòi nghỉ học thì tin lắm lời Lý Quế Phương .

 

Hạ Diễm là học sinh đầu khối cơ mà!

 

Họ nghĩ ai cũng thể đòi nghỉ học để chơi, trừ Hạ Diễm. Một đứa trẻ học giỏi như thế chắc chắn là một học sinh yêu trường lớp chứ!

 

 

 

 

Loading...