Dù Tô Đình sợ hiểu lầm, nhưng nếu chuyện rõ ràng, khéo hội phụ nữ mời lên tư tưởng cũng nên, nên cô giải thích rõ ngọn ngành: “Bọn em trông mong gì nó kiếm tiền chị, chủ yếu là cho nó trải nghiệm một chút để cuộc sống dễ dàng gì. Đến lúc đó tiền lương của nó bọn em sẽ tự bỏ trả cho trạm ạ.”
“Thì là !” Lý Quế Phương vỡ lẽ, mặt lộ rõ vẻ tươi : “Nếu là vì cho con thì chị ủng hộ cả hai tay. Em đợi đây, chủ nhiệm của chị đang ở , để chị thưa chuyện với cô ngay.”
Lý Quế Phương bước trạm, qua cửa tìm gặp chủ nhiệm để trình bày chuyện của Hạ Diễm.
Chủ nhiệm trạm hải sản cũng là một quân tẩu, cũng con cái nên cô thấu hiểu và ủng hộ hành động của vợ chồng Tô Đình, cô đồng ý ngay lập tức.
Khi , Lý Quế Phương hồ hởi với Tô Đình: “Xong em nhé! Cứ để Hạ Diễm theo chị, hỗ trợ thu dọn vảy cá và nội tạng. Việc tuy nặng nhưng mùi tanh nồng nặc lắm, chừng hai ngày là thằng bé chịu nổi ngay cho xem.”
Tô Đình cũng thấy công việc hợp lý, liền rối rít cảm ơn chị.
“Em đúng là khách sáo quá!” Lý Quế Phương vẫy tay bảo: “Chị còn dở việc, tán gẫu với em nữa. Sáng mai cứ cho Hạ Diễm qua đây, nó nhân viên chính thức nên đến lúc nào cũng .”
Tô Đình chào chị, đó ghé sang trạm thực phẩm mua ít thịt.
Về đến nhà, Hạ Diễm dọn dẹp sạch sẽ phòng ngủ chính, hộp cơm và bình sữa cũng rửa sạch bóng. Cậu nhóc đang giường chơi với em gái.
Thấy về, liền liểng thoắng kể những việc , vẻ khen công lao.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Đình tiếc lời khen ngợi con, lập tức giao việc tiếp theo: “Mẹ mới mua cá với cua về, con sơ chế nhé.”
Liên quan đến bữa tối nên Hạ Diễm hăng hái, một tiếng rõ to nhảy xuống giường chạy ngoài. Vừa đến cửa phòng, chợt nhớ điều gì đó bèn hỏi: “Mẹ ơi, cá với cua thì sơ chế thế nào ạ?”
“Con tìm cái thùng, cho ít nước thả cua ngâm cho sạch là .”
Hạ Diễm chạy tìm thùng, múc nước thả cua . Xong xuôi chạy phòng ngủ chính hỏi tiếp: “Thế còn cá thì thế nào ạ?”
Tô Đình bế Mạn Mạn xuống bếp: “Để hướng dẫn con . Trước tiên tìm một cái chậu, múc nước cho cá rửa cho thật sạch cả trong lẫn ngoài nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-348.html.]
Sau khi rửa xong lớp vảy cá bên ngoài, Hạ Diễm ngẩng đầu hỏi: “Mẹ ơi, thế bên trong thì rửa thế nào ạ?”
“Con cho tay khe rạch sẵn mà rửa.”
Hạ Diễm lời thọc tay bên trong, nhăn mặt kêu lên: “Mẹ ơi, m.á.u .”
Nhìn thấy phản ứng của con, Tô Đình thầm nghĩ kế hoạch bước đầu thành công. Cá mua về sạch vảy và bỏ nội tạng, chỉ còn dính chút m.á.u mà nhóc ghê tởm thế , thì ngày mai đến trạm hải sản chuyên xử lý nội tạng, chắc chắn sẽ chịu nổi.
Tô Đình thản nhiên đáp: “Thì chính vì m.á.u nên mới rửa cho thật sạch chứ.”
“Vâng ạ.” Hạ Diễm đành nén tiếp tục công việc rửa cá.
Đến khi nước trong chậu chuyển sang màu đỏ, Hạ Diễm vớt cá , nước mới theo lời dặn và tiếp tục rửa thêm vài nữa. Sau ba rửa sạch, mới cho rượu trắng và nước tương ướp cá.
Ướp xong con cá, sự tự tin của Hạ Diễm dâng cao, thấy thật cừ khôi, chẳng việc nhà nào khó cả!
“Tiếp theo con gì ạ?” Hạ Diễm hào hứng hỏi, đang phấn khích.
Nghĩ bụng buổi trưa cần nấu cơm nên nhóm lò lúc nào cũng , Tô Đình bảo: “Đi giặt quần áo con.”
“Vâng ạ.” Hạ Diễm gật đầu lia lịa bước nhà tắm.
Lần cần Tô Đình chỉ bảo nhiều, vì từng tự giặt quần áo của nên gì.
Cậu xả đầy nước chậu, quẳng hết đống quần áo cho thấm nước, xát xà phòng bắt đầu vò. Vò một lúc, Hạ Diễm chợt nhận một điều kinh khủng: quần áo của bố to quá, vò mãi mà chẳng thấy xong!
Hạ Diễm vò xong đống quần áo đến mức thở hồng hộc, lúc định vắt khô thì phát hiện cái quần của bố nặng quá, vắt nổi!