Câu của Tô Đình gãi đúng chỗ ngứa của cô Hà: “Mấy ngày nay cứ suy nghĩ mãi, phận con đúng là khác thật. Cứ bé Trần Quyên Quyên lớp mà xem, một đứa trẻ ngoan như thế, học giỏi như thế, dù học về vẫn luôn chân luôn tay giúp việc nhà, mà gia đình vẫn điều, nhất quyết bắt nó nghỉ học. Nhìn lũ trẻ trong đại viện xem, đứa nào cũng để bố giục giã mới chịu đến trường.”
Nghe cô Hà , Tô Đình nhận thấy cô là một sống theo chủ nghĩa lý tưởng.
Điều cũng dễ hiểu, vì dù kỳ thi đại học đình chỉ nhiều năm, nhưng tư tưởng “ sách để đổi đời” vẫn luôn là dòng suy nghĩ chủ đạo. Thực tế chứng minh điều đúng, nhiều tỷ phú lừng danh cũng nhờ học hành mà đổi phận.
Tuy nhiên, khi Tô Đình xuyên tới đây, cách giàu nghèo trở nên quá lớn, tư tưởng “con nhà nghèo khó thoát kiếp nghèo” trở thành thực trạng xã hội. Làm mà so sánh khi những đứa trẻ nhà giàu sinh ở ngay vạch đích, còn con nhà nghèo nỗ lực cả đời cũng chắc chạm tới điểm xuất phát của chúng.
Chứng kiến nhiều nên Tô Đình dần trở nên thực dụng hơn, cô còn quá nhiều lòng thương hại, bởi bản cô còn đang chật vật sống qua ngày, lấy tư cách gì mà thương hại khác?
Dù , cô vẫn luôn kính trọng những như cô Hà, bởi cô hiểu rằng xã hội cần những tâm hồn lý tưởng như .
Do đó, Tô Đình quyết định hiến kế cho cô Hà: “Muốn khiến bố bạn Trần Quyên Quyên đổi ý cho bạn học là chuyện bất khả thi ạ.”
Ánh mắt cô Hà sáng lên: “Em cách ?”
“Em một ý tưởng nhỏ, nhưng chắc thành công ạ.”
“Em thử xem nào?” Cô Hà vội vàng hỏi. Cô thực lòng thương xót học trò nhưng chẳng , nên dù cách của Tô Đình khó khăn đến mấy cô cũng sẵn lòng thử nghiệm.
“Bố bạn Trần Quyên Quyên bạn nghỉ học, chung quy cũng chỉ vì họ nghĩ con gái cũng sẽ gả , đầu tư quá nhiều. Trong mắt họ chỉ thấy lợi nhuận mắt, thì dùng chính cái ‘lợi’ đó để thuyết phục họ.”
Cô Hà nhíu mày: “Nó còn là một đứa trẻ, thì tiền bằng cách nào ?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Giờ nó là trẻ con nhưng nghĩa là nó sẽ mãi là trẻ con cô,” Tô Đình hỏi, “Cô Hà , cô sinh trưởng trong gia đình thế nào ạ?”
“Gia đình nông dân thôi em.”
“Thế cô và chồng quen như thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-346.html.]
Cô Hà ngập ngừng: “Chuyện ... liên quan gì đến vấn đề chúng đang bàn ?”
“Tất nhiên là chứ ạ.”
Tô Đình cố ý lấp lửng khiến cô Hà nén nổi tò mò, cô đáp: “Chúng quen qua mai mối thôi.”
“Lúc đó chồng cô lên chức cán bộ ạ?”
Thông thường, học sinh nghiệp cấp hai, cấp ba lính chỉ là lính nghĩa vụ, thành nhiệm vụ mới chuyển sang lính chuyên nghiệp, mới cơ hội đề bạt lên quân hàm sĩ quan, bắt đầu từ chức trung đội trưởng hoặc đại đội trưởng.
Trước khi trở thành cán bộ, bộ đội chỉ hưởng phụ cấp theo thâm niên, thu nhập cao. một khi lên chức cán bộ, họ sẽ hưởng lương. Một phó trung đội trưởng lương 55 đồng, ngang ngửa với thu nhập của công nhân lâu năm trong các nhà máy quốc doanh.
Cô Hà đáp: “Lúc đó là cán bộ , đang giữ chức phó đại đội trưởng.”
“Vậy đồng ý xem mắt cô?”
“Vì chúng cùng quê, thím của với dì của quen . Thấy các phương diện đều , học thức nên họ mới giới thiệu cho hai đứa quen.”
“Thế sính lễ lúc đó là bao nhiêu ạ?”
“128 đồng, cộng thêm một chiếc đồng hồ đeo tay.”
“Đó cô thấy , cô xuất từ nông thôn nhưng bằng cấp hai, giới thiệu cho cô hẳn một sĩ quan, sính lễ lên tới 128 đồng cùng chiếc đồng hồ. Em cũng xuất nông thôn, cũng bằng cấp hai, chồng em cũng là sĩ quan, sính lễ đưa là 688 đồng cộng với ba món đồ lớn.”
Thực tế thì nguyên và Hạ Đông Xuyên quen qua xem mắt, nhưng vì cô Hà chuyện đó nên Tô Đình cứ mặt dày mà tự dát vàng lên mặt : “Nuôi một đứa trẻ cho nó ăn học thì tốn bao nhiêu tiền? Tiền học phí và sách vở tiểu học một năm 5 đồng là đủ , 5 năm hết 25 đồng. Cấp hai thì cao hơn một chút, tính cả thảy chắc 20 đồng một năm, 3 năm hết 60 đồng. Tổng cộng đến 100 đồng tiền đầu tư.”