Dù tối qua cô trêu Hạ Đông Xuyên thâm thúy, nhưng cô ủng hộ kế hoạch của . Với tính cách của Hạ Diễm, nếu cho nó nếm mùi cực khổ, khi năm nào khai giảng nó cũng đòi nghỉ học một mất.
Người chứng sợ kết hôn, còn nhóc chắc chứng sợ khai giảng.
Hạ Diễm cũng hề ý định nhờ Tô Đình giúp đỡ. Cậu cho rằng đây là việc của bố, nhưng đúng như , nếu giặt sạch quần áo cho bố thì ngày mai bố đồ mặc. Hơn nữa, nếu thành việc , bố mà chắc chắn sẽ khinh thường , bảo rút lui cho xem.
Hạ Diễm thở dài: “Để con giặt sạch quần áo cho bố ạ.”
“Tiểu Diễm ngoan quá.” Tô Đình tiếc lời khen ngợi con trai: “Lát nữa ăn sáng xong sẽ lên trường xin nghỉ cho con, tiện thể ghé qua trạm hải sản xem việc gì phù hợp cho con .”
Nếu là hôm qua thấy lời , chắc chắn Hạ Diễm sẽ háo hức. giờ đây, tuy nhận thức rõ sa bẫy, nhưng bản năng mách bảo nhóc rằng tuần tới sẽ chẳng dễ dàng gì, nên chỉ bình thản đáp: “Vâng, con ạ.”
Tô Đình ăn no xong thì Mạn Mạn thức giấc, con bé bắt đầu gào ầm ĩ.
Nghe tiếng con, Tô Đình vội phòng bế bé lên, việc đầu tiên là kiểm tra tã.
Tất nhiên là tã ướt sũng, Tô Đình tháo tã để ở cuối giường nhờ Hạ Diễm mang chậu nước ấm .
Một tay cô bế Mạn Mạn, tay cầm phích nước rót nước nóng chậu, bảo Hạ Diễm lấy thêm gáo nước lạnh để pha cho ấm.
Sau khi pha nước xong, cô thả khăn , vắt khô lau cho Mạn Mạn.
Lau sạch sẽ xong, cô đặt bé xuống giường, mở tủ tìm tã mới. Hạ Diễm thấy liền xung phong: “Để con tã cho em cho!”
“Con ?” Tô Đình hỏi .
“Được chứ ạ, chẳng định để con trông em ?” Hạ Diễm hào hứng gật đầu, trong đống việc nhà, chỉ hứng thú với việc .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dù là để Hạ Diễm trông em, nhưng Tô Đình hề ý định phó thác hết cho bé. Thứ nhất vì còn nhỏ, bế nổi Mạn Mạn, thứ hai là việc tã đòi hỏi sự tỉ mỉ, mà Hạ Diễm đôi khi đoảng, sợ khéo.
thấy con trai hăng hái quá, cô dập tắt nhuệ khí của nên đưa tã cho.
Cầm lấy chiếc tã, Hạ Diễm trải , ướm thử m.ô.n.g em gái, vẻ mặt phân vân lót từ phía nào. Tô Đình thấy liền hướng dẫn: “Con cầm hai góc lót m.ô.n.g em, đó lật em , phần vắt lên phía .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-344.html.]
“À, con .” Hạ Diễm gật đầu lia lịa, nhưng khi tỉnh thì chiếc tã lót xong xuôi, nhóc ngước : “Để con thử nhé?”
Tô Đình bảo: “Để , em đói , cho em uống sữa .”
“Thế để con pha sữa cho em!” Nói Hạ Diễm hớt hải chạy ngoài.
Tô Đình bế Mạn Mạn theo, thấy Hạ Diễm lấy hộp sữa từ tủ , tìm bình sữa, xúc sữa bột đổ bình thêm nước ấm và lắc đều.
Suốt kỳ nghỉ hè, Hạ Diễm xem Tô Đình pha sữa bao nhiêu , tuy tự tay nhưng quy trình thuộc làu nên trôi chảy. Pha xong, nhóc hãnh diện khoe: “Mẹ ơi, sữa xong ạ.”
Nhìn vẻ mặt mong chờ khen ngợi của con, Tô Đình mỉm : “Tiểu Diễm giỏi quá!”
Tự tay pha xong bình sữa khiến sự tự tin của Hạ Diễm tăng vọt: “Con chắc chắn sẽ chăm sóc em thật !”
Tô Đình thầm nghĩ đây mới chỉ là bắt đầu thôi, nhưng thấy con hào hứng nên cô nỡ dội gáo nước lạnh, chỉ bảo: “Mẹ chờ xem nhé.”
...
Ăn xong bữa sáng, Hạ Diễm tiếp tục dọn dẹp nhà cửa. Cậu mới chỉ quét dọn phòng phụ và phòng khách, còn quét phòng ngủ chính, rửa bình sữa và hộp cơm nữa.
À đúng , còn giặt quần áo và nhóm lò than nữa chứ.
hai việc thì Tô Đình yên tâm để một . Giặt đồ thì sợ nước văng tung tóe khắp sàn nhà tắm, dễ trơn trượt ngã, còn nhóm lò thì càng nguy hiểm vì liên quan đến lửa.
Vì khi , cô dặn dò kỹ lưỡng: “Hai việc đó cứ để đấy , đợi về tính, con quét nhà xong thì chơi với em một lát nhé.”
Hạ Diễm chỉ chờ thế, liền đồng ý ngay tắp lự.
Dặn dò xong việc nhà, Tô Đình mới yên tâm ngoài.