Dù trêu nhưng cũng vấn đề gì to tát, Hạ Đông Xuyên chẳng cần tránh mặt ai, lúc gặp tư lệnh Lục xuống thị sát, còn chủ động tiến lên chào hỏi vài câu.
Khi dư âm của buổi diễn dần lắng xuống, đoàn văn công cũng thu dọn đồ đạc chuẩn rời .
diễn xong là ngay, nhưng đoàn văn công diễn liên tục suốt mấy tháng từ phía Bắc đây nên cần nghỉ ngơi, vì họ ở đảo Bình Xuyên thêm vài ngày.
Sau buổi diễn, lịch tập luyện cũng quá nặng, Phùng Tĩnh liền tranh thủ thời gian mua ít đồ khu nhà ở gia đình quân nhân thăm chị họ.
Chị họ của nàng so với hai năm gì đổi, chỉ là từ năm ngoái khi đứa con trai nhỏ lên cấp hai, cuộc sống nhàn nhã hơn nên chị thấy buồn tay buồn chân, bèn tìm việc .
Dù công việc ngoài đại viện nhiều, nhưng chồng chị cấp bậc cao nên việc tìm chỗ cũng tương đối thuận lợi. Đợi nửa năm, chị sắp xếp ở cửa hàng cung ứng xã.
Công việc khó, chỉ lặt vặt một chút, nhưng chị họ vốn tính kiên nhẫn nên thích nghi .
Biết hôm nay Phùng Tĩnh tới thăm, chị xin nghỉ phép để ở nhà tiếp đón.
Thấy Phùng Tĩnh mang đồ đến, chị họ tỏ ý hài lòng, trách nàng khách sáo quá. Phùng Tĩnh dỗ dành mãi chị mới nguôi ngoai, hai chị em với kể chuyện gần đây.
Dù vẫn thường xuyên thư từ qua , nhưng chữ giấy bì với việc trò chuyện trực tiếp.
Đang chuyện, chị họ đột nhiên nhắc đến Hạ Đông Xuyên: “Hồi đó chị cũng tin thật. Sớm đầy một năm lấy vợ thì chị kiên trì thêm chút nữa, tác thành cho hai đứa gặp mặt .”
“Gặp mặt chắc cũng chẳng ích gì chị. Lúc em diễn đài cũng thấy .” Chắc chắn cũng thấy nàng, nếu ý thì lúc đó từ chối xem mắt. Một khi từ chối nghĩa là hứng thú.
Lúc đó trong lòng nàng quả thực chút cam tâm. Dù xuất quá hiển hách, nhưng nàng nỗ lực thi đoàn văn công, từ một vô danh leo lên đến vai chính, tài năng rõ ràng thiếu.
Không đến mức tự cao tự đại, nhưng nàng cũng lòng kiêu hãnh của riêng . Người để mắt tới chẳng thèm ngó ngàng đến , ngoài mặt ít nhiều cũng thấy mất thể diện.
Nói là quá đau khổ thì cũng hẳn, vì hai thậm chí còn với câu nào, tình cảm gì sâu nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-336.html.]
Nếu những chuyện đó, lẽ nàng sớm quên cái tên Hạ Đông Xuyên .
nhớ kỹ cũng chẳng , nàng sớm nghĩ thông suốt. Hơn nữa trong một năm qua, sự nghiệp của nàng liên tục thăng tiến, nếu thật sự giống như lời chị họ là hai gặp mặt kết hôn, chắc chắn nàng sẽ thành tựu như bây giờ.
Cá và tay gấu thể cùng , đạo lý nàng hiểu rõ. So với một gia đình êm ấm, nàng thích cuộc sống hiện tại chiến đấu vì lý tưởng của hơn.
Thấy thái độ của Phùng Tĩnh như , chị họ cũng gì thêm. Dù Hạ Đông Xuyên cũng kết hôn, cuộc sống viên mãn, chị thấy tiếc nuối cho em cũng vô ích.
Có lẽ đúng là duyên.
Chị họ thở dài hỏi: “Thế hiện tại quanh em ai ?”
“Tạm thời em nghĩ tới chuyện đó, chỉ tập trung biểu diễn cho thôi.” Phùng Tĩnh nhẹ giọng đáp.
Chị họ khuyên nhủ khéo léo: “Năm nay em cũng còn nhỏ nữa, mấy chuyện cũng nên tính dần là .”
Phùng Tĩnh cúi mắt: “Em ạ.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sau khi ăn cơm trưa ở nhà chị họ và trò chuyện thêm một lát, vì buổi chiều còn việc nên nàng xin phép về. Chị họ vội vàng dậy tiễn nàng. Dù nàng chỉ cần tiễn đến cửa là , nhưng chị họ chịu, cứ thế tiễn nàng tận cổng đại viện. Khi ngang qua khu vui chơi trong đại viện, nàng thấy một nhóm trẻ con đang nô đùa, ghế băng mấy quân tẩu đang , thì thêu thùa, thì bế con, trò chuyện rôm rả.
Nhận thấy ánh mắt của nàng, chị họ cũng theo, khựng một chút.
“Có chuyện gì chị?” Phùng Tĩnh thấp giọng hỏi.
“Cái đang bế con kìa, chính là vợ của doanh trưởng Hạ đấy.”