Mạn Mạn còn nhỏ nên chẳng sợ gì, thấy trai phối hợp nữa, con bé bĩu môi đầu, giục: “Nha nha?”
Sợ khác thấy, Hạ Diễm nghiêng sang trái, khum tay bên tai Mạn Mạn, nhỏ: “Đợi lúc nào cùng vỗ tay thì mới vỗ nhé.”
Chẳng Mạn Mạn hiểu , con bé chậm rãi đầu , phát âm thanh như thể hiểu đại sự: “Ác ác ~”
Hạ Diễm phát điên: “!!! Em to quá !”
Buổi biểu diễn kéo dài hai tiếng đồng hồ. Ngoại trừ lúc Mạn Mạn thấy đói, Tô Đình bế con bé ngoài pha bình sữa cho uống, cô hầu như rời khỏi chỗ .
Mọi ai nấy đều phấn khích. Dù trong lúc xem phép bàn tán xôn xao, nhưng đều vỗ tay nhiệt tình, kết thúc buổi diễn, lòng bàn tay ai nấy đều đỏ ửng vì vỗ nhiều.
Vừa khỏi doanh trại, kỷ luật còn quá khắt khe, cả nhóm bắt đầu ríu rít thảo luận xem tiết mục nào nhất, diễn viên nào xinh nhất.
Tiết mục bầu chọn nhiều nhất là màn mở đầu, còn diễn viên xinh nhất chính là Phùng Tĩnh. cũng ý kiến khác, cho rằng vở kịch ở giữa hơn, nữ chính kịch trông thanh tú hơn. Cả nhóm cứ thế tranh luận sôi nổi.
Còn phân thắng bại, từ phía đầu hàng quân tẩu vang lên tiếng hỏi: “Sao tới đây?”
Các bà vợ quân nhân đang mải tranh luận lượt ngẩng đầu lên phía , trêu chọc: “Tô Đình, nhà cô tới đón kìa.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Đình đang cúi đầu chuyện với Dư Tiểu Phương, thực sự để ý phía . Nghe thấy tiếng gọi mới ngẩng đầu lên, chủ động nhường một lối , và ở cuối con đường đó, quả nhiên Hạ Đông Xuyên đang đợi.
Hạ Diễm chạy nhanh như bay tới, nhào lòng bố, miệng ngừng hỏi: “Bố ơi bố tới đây?”
“Tới đón con em.” Hạ Đông Xuyên cúi bế Hạ Diễm lên và .
Các quân tẩu xung quanh bắt đầu ồ lên trêu chọc về phía Tô Đình. Một vốn bình tĩnh như cô lúc cũng khỏi thấy nóng bừng mặt, may mà trời tối nên ai nhận .
Cô cố giữ vẻ tự nhiên, bế Mạn Mạn bước khỏi đám đông, mặt Hạ Đông Xuyên : “Thật em cùng về cũng mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-335.html.]
Dưới sự chứng kiến của hàng trăm đôi mắt, Hạ Đông Xuyên những lời sến súa, chỉ nhàn nhạt đáp: “ ở nhà một cũng buồn chán, nên ngoài dạo một chút.”
Ngay lập tức quân tẩu thở dài: “Cùng là đàn ông mà nhà thấy buồn chán, chẳng đường ngoài dạo đón vợ thế nhỉ?”
“ đấy, mà về đến nhà chắc lão nhà ngủ khì từ đời nào .”
“Chậc chậc, đúng là với thể so sánh mà.”
Tô Đình chịu nổi sự trêu chọc, đành sang “cầu cứu” lãnh đạo hai bộ phận: “Chủ nhiệm Điền, chủ nhiệm Khâu, hai xem các chị kìa!”
Chủ nhiệm Điền vốn tính tình nghiêm túc, chỉ chỉnh vạt áo, về phía các quân tẩu phía , ánh mắt mong đợi của Tô Đình, bà chậm rãi : “Buổi diễn kết thúc thì nhiệm vụ của chúng cũng xong . Bây giờ các chị thuộc quyền quản lý của chúng nữa, chủ cho cô .”
Chủ nhiệm Khâu của hội phụ nữ thì tính tình hòa nhã hơn, cũng đùa với các quân tẩu, bà : “Về nhà cũng với lão Lục nhà mới . Nhìn Tiểu Hạ mà xem, , thật là chẳng bì .”
Hạ Đông Xuyên đáp: “Thế thì tới gặp tư lệnh Lục, tránh thôi.”
Các quân tẩu rộ lên, còn đùa: “Thế thì sắp tới tránh mặt nhiều lắm đấy!” Ý là các bà vợ về nhà sẽ lấy gương để trách móc chồng .
Hạ Đông Xuyên: “...”
...
Các quân tẩu khi về nhà quả nhiên đều nhắc chuyện . Không hẳn là gây chuyện, nhưng khó tránh khỏi việc đem Hạ Đông Xuyên so sánh với chồng , nhằm nhắc nhở các ông chồng quan tâm hơn.
Vì thế trong mấy ngày tiếp theo, Hạ Đông Xuyên cũng trêu ghẹo là đàn ông “quấn vợ”. Có còn bảo định gì thì báo một tiếng, chứ thì cánh đàn ông bọn họ sống yên với vợ mất!