Hạ Diễm xị mặt nhưng cũng dạo ham chơi nên lí nhí: "Con sẽ xong sớm mà."
"Ừ, con tự giác là ."
Vì xem biểu diễn và cũng để tránh ông bố nghiêm khắc quản thúc, ăn xong Hạ Diễm liền phòng học bài ngay. Tô Đình cũng giữ lời, cả buổi sáng cô bận việc của mà hề ngó ngàng đến . Hạ Diễm tuy ham chơi nhưng hứa là , dù ai canh chừng nhưng vẫn thành bài tập, kể cả khi Trương Tiểu Khải đến rủ chơi cũng c.ắ.n răng từ chối.
Làm xong bài tập buổi sáng, buổi chiều Hạ Diễm tự do. vì trời tháng Bảy quá nóng, Tô Đình sợ chạy nhảy mồ hôi nhễ nhại sẽ bẩn quần áo. Trong khi xem biểu diễn nên mặc đồ trắng mà Hạ Diễm chỉ đúng một cái áo trắng sạch sẽ, lỡ bẩn thì chẳng cái khác để . Vì , cô cho ngoài.
Hạ Diễm tuy chơi nhưng nghĩ buổi diễn mỗi năm chỉ một hai nên đành lời , ngoan ngoãn ở nhà. Dù chán nhưng bé cách tự tìm niềm vui – bật quạt điện chế độ xoay cứ thế đuổi theo hướng gió mà nhảy nhót. Kết quả là dù quạt, nửa tiếng vẫn mồ hôi đầm đìa.
Tô Đình thấy liền bắt dừng , phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo. Sau đó, Hạ Diễm "đấu" với cái quạt nữa mà phòng trêu em gái tỉnh giấc. Cậu cầm cái trống bỏi lắc qua lắc Mạn Mạn cứ xoay đầu đuổi theo tiếng động. Tô Đình thấy chỉ nhắc đừng em đầu nhanh quá chuẩn đồ đạc.
Đến 5 giờ rưỡi, cô lấy cơm ở nhà ăn. Ăn xong, Tô Đình bắt đầu sửa soạn những đồ cần mang theo, chủ yếu là đồ dùng của Mạn Mạn như khăn tay, bình sữa, sữa bột. Ở lễ đường nước nóng nên khi nào con bé đói cô thể pha ngay tại chỗ. Sau đó, cô lấy tã vải sạch trong tủ cho con. Xong xuôi tất cả cũng lúc 6 giờ, cô để mẩu giấy nhắn cho Hạ Đông Xuyên cùng hai con lên đường.
Có lẽ vì quá háo hức hoặc vì thời ý thức kỷ luật cao, đến 6 giờ 10 phút mà các gia đình tập trung đông đủ. Mọi xếp thành sáu hàng dọc – lớn một hàng, trẻ con một hàng – ngay tại bãi đất trống cổng đại viện để lãnh đạo Ban quản lý gia đình quân nhân phổ biến quy định.
Quy định nghiêm ngặt: doanh trại ngó lung tung, chạy nhảy, xem diễn ồn ào, vệ sinh xin phép... Dù chỉ là nhà nhưng nơi họ đến là đơn vị quân đội, thứ theo khuôn phép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-331.html.]
Trong lúc lãnh đạo phát biểu, các sĩ quan cũng lượt về. Thấy cảnh tượng , họ dừng chân xem, trong đó cả Hạ Đông Xuyên. Đám trẻ thấy bố liền xì xào bàn tán, lãnh đạo liền nghiêm giọng: "Trật tự!"
Hai cán bộ Hội phụ nữ cũng nhanh ch.óng mời các sĩ quan giải tán. Khi đám đông vãn, lãnh đạo Ban quản lý mới răn đe: "Các chị xem đấy, quy định mấy phút mà quên ? Ở trong đại viện thì xì xào một chút , nhưng lát nữa doanh trại, mặt các chiến sĩ và lãnh đạo mà vẫn thế thì họ sẽ đ.á.n.h giá vợ con lính giáo d.ụ.c. Các chị để ấn tượng như thế ?"
Mọi đồng thanh đáp: "Không ạ!"
"Nếu thì nhớ lấy quy định, giữ trật tự, việc gì báo cáo, rõ ?"
"Rõ ạ!"
Thấy tinh thần , quãng đường bộ doanh trại cũng mất một lúc nên đoàn bắt đầu xuất phát. Khi đến cổng doanh trại, lãnh đạo nhắc nhở một nữa về việc ngó bàn tán xôn xao.
Dù vợ lính hơn một năm nhưng đây là đầu tiên Tô Đình doanh trại. Cô tò mò nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc, chỉ tranh thủ quan sát trong phạm vi tầm mắt. Thực bên trong cũng khác bên ngoài là mấy, chỉ là đường sá bằng phẳng và rộng rãi hơn, nhà cửa vẫn là nhà lợp ngói một tầng nhưng xây thành dãy dài.
Thỉnh thoảng họ gặp những tốp chiến sĩ hành quân qua, ai nấy đều nghiêm trang, mắt thẳng Tô Đình cũng dám ngó nữa mà tập trung theo đoàn. Sau 7, 8 phút, họ đến lễ đường. Ngôi nhà bề thế, tuy một tầng nhưng cao hơn hẳn nhà hai tầng bình thường, cửa gắn ngôi năm cánh trông uy nghiêm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.