Hiểu vấn đề, Tô Đình hỏi thêm nữa. Dù , cô vẫn mong chờ buổi diễn . Tuy xem qua nhiều đêm nhạc hội lớn nhưng cô từng xem đoàn văn công biểu diễn trực tiếp, đây là trải nghiệm mới mẻ với cô.
Hơn nữa, cuộc sống những năm 70 thực sự quá đơn điệu. Trước đây khi về, cô còn bận vẽ truyện tranh, chạy deadline, xong việc thì lướt web, xem phim các chương trình giải trí. ở thời đại , máy tính và điện thoại vẫn đời, hoạt động giải trí nghèo nàn đến đáng thương. Tại các bà nội trợ trong đại viện thích buôn chuyện? Chẳng qua là vì quá rảnh, tụ tập để tìm chủ đề cho bớt chán mà thôi.
Lúc còn bận chạy bản thảo cô thấy gì, giờ xong việc , định vẽ truyện mới ngay nên đ.â.m rảnh rỗi. Gần đây cô thấy cũng trở nên "hóng hớt" hơn hẳn, chuyện gì cũng thấy thú vị. Trong cảnh đó, cô thể mong chờ buổi biểu diễn sắp tới cho ?
Ngày buổi diễn, Tô Đình dậy từ sớm. Thực chẳng cần thiết dậy sớm thế vì buổi diễn bắt đầu buổi tối, nhưng vì chút háo hức nên cô tỉnh giấc từ sớm, mãi ngủ , bụng đói nên đành dậy vệ sinh cá nhân luôn.
Xong xuôi, cô xách cặp l.ồ.ng mua đồ ăn sáng ở nhà ăn, tiện thể ghé qua Hội phụ nữ lấy sữa. Vì buổi diễn nên các cán bộ Hội đều bận rộn, ai để ý đến cô. Tô Đình nhận sữa, ký tên danh sách định về.
Vừa bước cửa, cô Khương Ái Hồng gọi : "Cái đó..."
"Gì chị?" Tô Đình đầu hỏi.
Khương Ái Hồng cân nhắc từ ngữ : "Buổi diễn bắt đầu lúc 7 giờ tối em chứ? Chúng sớm, 6 giờ là tập trung ở cổng đại viện , chiều nay em nhớ nấu cơm sớm một chút."
Nhà ăn bắt đầu phục vụ cơm tối lúc 5 giờ rưỡi, nửa tiếng chắc chắn đủ để ăn xong. Tô Đình gật đầu: "Em ạ."
"Ừ." Khương Ái Hồng gật đầu, liếc bộ đồ Tô Đình đang mặc – áo sơ mi trắng phối với quần tây đen, : "Hôm nay em mặc thế đấy. Cả Hạ Diễm cũng , nhớ bảo thằng bé mặc áo trắng nhé."
Tô Đình đáp: "Hôm qua em chuẩn đồ cho cháu , cũng là màu trắng ạ."
Xách đồ về đến nhà, Hạ Diễm cũng ngủ dậy, đang lững thững bước khỏi phòng. Cậu bé như tin nổi thể dậy sớm như , dụi mắt thật mạnh khi thấy cô cầm cặp l.ồ.ng và sữa tay: "Mẹ ạ?"
"Ừ, đây."
"Sao hôm nay dậy sớm thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-330.html.]
"Tỉnh thì dậy thôi." Tô Đình lau mồ hôi, thầm tự hỏi ngày thường lười quá mà con trai ngạc nhiên đến thế.
Hạ Diễm thêm gì, chỉ "" một tiếng phòng tắm vệ sinh cá nhân. Tô Đình bày đồ ăn sáng bàn, cô mua hai loại: mì sợi cho Hạ Diễm và bánh bao cho . Rót sữa ly, cô nhấp một ngụm cầm bánh bao phòng ngủ xem con gái.
Đang giữa mùa hè nên cô quấn Mạn Mạn quá kỹ, con bé mặc bộ đồ liền màu trắng họa tiết hoa nhí, tất cùng màu, đang ngủ ngon lành giường. Tô Đình đ.á.n.h thức con, một lát , thấy Hạ Diễm xong xuôi liền chỉ tay xuống bàn: "Mẹ mua mì cho con đấy."
Hạ Diễm xuống ăn, mắt cứ dòm chừng .
"Con ăn cơm , cứ gì?" Tô Đình thấy lạ, lên tiếng hỏi.
"Hôm nay tâm trạng lắm ạ?"
" ."
"Vì thế ?"
"Tối nay xem biểu diễn mà, con vui ?"
Hạ Diễm suýt nữa thì quên mất chuyện , nhắc mới sực nhớ: "À đúng !"
Tô Đình dặn dò: "Buổi diễn bắt đầu lúc 7 giờ, 6 giờ . Ăn xong con nhớ bài tập sớm, đừng lề mề đấy ?"
Nghỉ hè càng lâu, tâm hồn Hạ Diễm càng treo ngược cành cây, chuyện học hành bắt đầu chểnh mảng. Hồi mới nghỉ, ăn sáng xong là bé tự giác bàn học ngay chẳng cần ai nhắc. giờ thì khác, ngày nào Tô Đình cũng thúc giục, chỉ cần bạn bè gọi một tiếng là bé "mất hút" ngay nếu cô để ý. Mấy ngày nay, cô đều canh chừng thì mới chịu thành bài vở buổi chiều.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hôm nay cô con trai tự giác hơn, nếu cô sẽ chẳng đưa cùng. Tô Đình tuyên bố: "Hôm nay canh con học . Nếu 5 giờ chiều mà con xong bài tập thì tối nay ở nhà, để ba con trông cho mà học."