"Ở nhà chúng , tuy là chủ gia đình, nhưng tiếng quyết định," Tô Đình vươn ngón tay chỉ , "Là em, rõ ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cho nên..."
"Phòng tắm là thể nào, ngủ sớm cũng thể nào, thức khuya ngủ muộn càng đừng hòng nghĩ đến!"
Hạ Đông Xuyên buông Tô Đình , xoay đến cửa phòng tắm gõ cửa. Một lát tiếng nước bên trong ngừng, vang lên giọng Hạ Diễm: "Làm gì ạ!"
"Nhanh cái chân lên ngoài!"
"Con tắm xong!"
Hạ Đông Xuyên giơ cổ tay lên xem đồng hồ, mắt chớp dối: "Con tắm nửa tiếng đấy! Cho con ba phút nữa, nhanh lên!"
Bố ở bên ngoài giục như đòi nợ, Hạ Diễm hết cách, đành dậy khỏi bồn tắm, lau khô , mặc quần áo mở cửa phòng tắm.
Kết quả bước , bé liền bố phán: "Là con nhà lính, bố cho rằng con cần sớm hình thành quan niệm thời gian , cho nên từ nay về , thời gian tắm của con rút ngắn còn mười phút."
Haizz, vợ cho bắt đầu sớm, cũng cho kết thúc muộn, thì chỉ thể tìm cách từ những mặt khác thôi. Cũng may thời gian giống như nước trong miếng bọt biển, bóp một chút kiểu gì cũng .
Hạ Diễm: "?!!"
Đoàn văn công nghỉ diễn một ngày nào, bởi nơi đóng quân quá đông binh lính. Chưa bàn đến chuyện lễ đường đủ lớn , chỉ riêng việc sắp xếp cho tất cả chiến sĩ cùng xem một lúc là điều thể, phía chắc chắn chỉ thấy khí chứ chẳng xem gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-329.html.]
Vì , đoàn văn công sẽ biểu diễn liên tục trong năm ngày, bắt đầu từ ngày 31 tháng 7 và kết thúc ngày 4 tháng 8. Các vị lãnh đạo thường xem đúng ngày 1 tháng 8 – ngày thành lập quân đội, còn các nàng dâu quân nhân sắp xếp ngày cuối cùng.
Hạ Đông Xuyên xem cùng các chiến sĩ trong tiểu đoàn, sớm hơn Tô Đình hai ngày. Thế nên tối hôm đó về đến nhà, Tô Đình lên tiếng "khảo vấn": "Buổi diễn thế nào ? Có tiết mục nào ấn tượng sâu sắc ?"
Tô Đình hỏi về diễn viên, dù cô Phùng Tĩnh cũng mặt trong đoàn . Dù chuyện cũ với cô là quá khứ, nhưng hỏi han quá sâu dễ coi là bới móc chuyện xưa. Cô nghĩ rằng những chuyện đùa giỡn nếu lặp quá nhiều, dù ban đầu gì cũng dễ tạo cách giữa hai vợ chồng.
Giống như Phùng Tĩnh, dù từng lời đồn với Hạ Đông Xuyên, nhưng thực chất đối với họ, cô vẫn là xa lạ, chẳng để dấu vết gì trong lòng . nếu Tô Đình cứ nhắc nhắc , lâu dần chính cô sẽ "tẩy não" mà tin là thật, còn Hạ Đông Xuyên khi thấy phiền phức. Cuối cùng, một liên quan trở thành nguồn cơn mâu thuẫn của cả hai.
"Biểu diễn cũng , còn tiết mục ấn tượng ..." Hạ Đông Xuyên ngẫm nghĩ một lát đáp: "Cũng giống năm thôi, gì đặc biệt lắm."
"Mỗi diễn tiết mục mới chứ?"
Hạ Đông Xuyên : "Có đổi nhưng đáng kể. Anh xem từ nhỏ đến lớn , xem mãi cũng thấy chẳng gì mới mẻ."
Nghe , Tô Đình thấu hiểu, giống như cảm giác của cô đối với chương trình Gặp cuối năm . Hồi nhỏ cô mong chờ, ăn cơm tối xong là cả nhà quây quần bên tivi, xem say sưa đến tận đêm khuya. theo thời gian, sự hào hứng nhạt dần. Trước khi xuyên , cô vẫn xem đêm 30, nhưng đó giống như một thói quen để hoài niệm nhiều hơn, và đôi khi chương trình chỉ còn là âm thanh nền để cô lên mạng bình luận của .
Mà bình luận mạng thì năm nào cũng quanh quẩn mấy câu: nhạt nhẽo, thiếu sáng tạo. Một chương trình tầm cỡ quốc gia, quy tụ bao nhiêu ngôi mà còn khiến khán giả thấy mệt mỏi, huống chi là một đoàn văn công quân đội.
Một đoàn văn công bao nhiêu ? Nhiều thì cả ngàn, ít thì vài trăm, tính cả hậu cần. Diễn viên thì cố định, vai chính quanh quẩn cũng chỉ mấy gương mặt đó. Tập một tiết mục mới mất thời gian, mỗi đợt diễn thêm hai ba tiết mục mới là quý lắm . Những thể loại xem đầu thì thích, thứ hai, thứ ba sẽ bắt đầu thấy chán. Hạ Đông Xuyên chính là đang ở trạng thái đó.