Công tác đăng ký danh sách nhà xem biểu diễn giao cho Hội Phụ nữ và Ban An trí Gia đình Quân nhân. Đến ngày biểu diễn, trật tự của nhà quân nhân cũng do hai bộ phận phụ trách.
Bởi , Khương Ái Hồng đưa sữa cho Tô Đình xong liền hỏi: "Đến hôm đấy cô xem biểu diễn ?"
Tô Đình chút do dự: "Có chứ, phiền chị đăng ký cho cả ba nhà em nhé."
"Cô, Hạ Diễm và Mạn Mạn đúng ?" Khương Ái Hồng hỏi.
"Vâng."
Hạ Diễm thích náo nhiệt, Tô Đình nghĩ bé sẽ thích xem biểu diễn. Mạn Mạn thì còn quá nhỏ, cô yên tâm để con bé ở nhà một , chắc chắn mang theo.
Khương Ái Hồng gật đầu: "Được, đăng ký cho cô. Thời gian biểu diễn là ngày 31, đến lúc đó nhớ mặc đồ lịch sự chút nhé."
"Lịch sự chút là ạ?"
Thời thịnh hành âu phục, đúng hơn là âu phục thường gắn liền với tư bản, ít dám mặc. Nên Tô Đình hiểu ý "lịch sự" của Khương Ái Hồng là gì.
Khương Ái Hồng ngẫm nghĩ : "Có quân phục thường dùng thì mặc quân phục thường dùng, thì mặc áo sơ mi, nhất là màu trắng."
Ở đất liền, quân phục thường dùng thường là màu xanh lục quân. đảo Bình Xuyên đóng quân hải quân nên quân phục thường dùng hai màu: xanh đen cho xuân thu đông, và áo trắng quần xanh đen cho mùa hè.
Những bộ quân phục thường dùng hoặc là mua vải màu gần giống may theo kiểu quân phục, hoặc là sửa từ quân phục cũ của chồng.
Các chị vợ đảo, ai cũng một bộ, nhưng ít nhất cũng một phần ba , dù đây cũng là mốt của thập niên 70.
Tô Đình chạy theo mốt. À thôi , thực là cô may vá, chuyện sửa quân phục cũ của Hạ Đông Xuyên càng cần nghĩ, chênh lệch chiều cao sờ sờ đó, sửa đồ cho cô mặc thì thà may mới còn dễ hơn.
Tô Đình : "Thế đến lúc đó em mặc sơ mi trắng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-319.html.]
Khương Ái Hồng gật đầu: "Đều cả."
......
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vì Ban An trí Gia đình Quân nhân và Hội Phụ nữ thống kê danh sách xem nên đầy một ngày, tin đoàn văn công sắp đến biểu diễn lan khắp khu gia đình.
Mấy ngày tiếp theo, bất kể các chị em tụ tập tán gẫu chuyện gì thì cuối cùng cũng sẽ về chủ đề .
Có bàn về tiết mục các năm , những cơ bản là các chị em theo quân lâu. Giống như Tô Đình, những lúc thì chẳng chen câu nào.
Tuy khi xuyên năm nào cô cũng xem Xuân Vãn một , nhưng hình thức tiết mục Xuân Vãn mấy chục năm khác xa bây giờ, nhiều sai nhiều, nhất là ngậm miệng cho lành.
Lại bàn về các diễn viên đoàn văn công. Tuy thời khái niệm "đu idol", tiết mục đoàn văn công cũng hút fan như phim điện ảnh truyền hình.
nhân sự đoàn văn công biến động ít, ba bốn năm, thậm chí bảy tám năm, vai chính trong tiết mục khi vẫn là những đó. Diễn viên giống , chỉ xem một thể ấn tượng, nhưng hai , ba thì cũng nhớ mặt.
Mà ấn tượng thì sẽ yêu thích, yêu thích thì sẽ tụ tranh luận xem ai diễn hơn, ai hát hơn, ai xinh hơn, vân vân.
Thế là đoàn văn công còn đến, Tô Đình ai thường xuyên diễn vai chính, ai diễn vai chính là nhờ thực lực, ai diễn vai chính khiến khó hiểu.
Tô Đình ngạc nhiên. Giới giải trí mấy chục năm đúng là ít trường hợp như chống lưng gì nhưng bộ nào cũng đóng chính, khiến khó hiểu. hiện tại là thập niên 70, là đoàn văn công quân đội, bất tài chắc đến mức o bế lên vai chính chứ?
Dư Tiểu Phương : "Bảo Từ Chi Chi bất tài vô dụng thì cũng đến mức, nhưng bất kể là vóc dáng, diện mạo giọng hát, vũ đạo, Phùng Tĩnh chắc chắn hơn cô . Thế mà một buổi biểu diễn, Phùng Tĩnh nhiều nhất chỉ vai chính trong một tiết mục, còn cô thể vai chính trong mấy tiết mục liền. Cô bảo thế bất công ?"
Tô Đình hiểu . Cái cô Từ Chi Chi chắc là kiểu " thứ hai trong truyền thuyết", thực lực, nhưng trong đoàn điều kiện các mặt xuất sắc hơn, so sánh hai bên thì cảm thấy cô vai chính là xứng đáng.