Hạ Diễm gật đầu: “Vâng ạ.”
Mạn Mạn còn nhỏ tiềm chất cái đuôi của trai, thấy nín , tiếng cũng dần ngừng, chớp mắt dì Vương.
Bé còn nhỏ, hiểu thế nào là chia ly.
Dì Vương cô bé con trong lòng Tô Đình, trong lòng mềm nhũn. Tuy thời gian chung sống dài nhưng đứa bé là dì từ lúc sinh đến giờ, trong lòng dì, Mạn Mạn cũng giống như Hạ Diễm.
Không nỡ mà.
nỡ đến mấy cũng đến lúc chia tay. Dì Vương xoa đầu Mạn Mạn, thở một : “Vậy... dì lên tàu nhé?”
“Cháu đưa dì.” Hạ Đông Xuyên xách hành lý, đưa dì Vương lên tàu.
Hạ Đông Xuyên nhờ mua vé giường mềm, cảnh hơn các toa khác nhiều, ở cũng rộng rãi, một buồng bốn giường. Thời dám mua vé giường đều là gia đình điều kiện khá giả, ăn cư xử cũng khách sáo hơn.
Lúc họ lên tàu, trong buồng hai , là cán bộ nhà máy quốc doanh địa phương cử công tác thủ đô. Thấy Hạ Đông Xuyên mặc quân phục, kiểu cách còn là cán bộ, họ nhiệt tình với . Hạ Đông Xuyên liền thuận thế nhờ họ để ý giúp dì Vương.
Dì Vương là lớn, họ thể giúp cũng chỉ hạn. Hạ Đông Xuyên cũng trông mong họ giúp mua cơm bưng nước, cùng lắm dọc đường nếu dì khỏe thì hy vọng họ giúp gọi nhân viên tàu.
Hai đều hiểu ý Hạ Đông Xuyên, nhận lời ngay.
Hạ Đông Xuyên cất hành lý cho dì Vương xong, túi đựng hoa quả đồ ăn vặt để ngay giường, thời gian sắp đến giờ liền bảo dì Vương: “Vậy cháu xuống đây ạ.”
Dì Vương : “Ừ, về , lúc đến dì cũng tàu hỏa, cái gì cũng cả, cháu cần lo.”
“Được ạ, dì về đến nhà nhớ gọi điện cho cháu nhé.”
“Biết .”
Tiếng còi tàu vang lên tu tu, tàu thể chạy bất cứ lúc nào, Hạ Đông Xuyên dám nấn ná thêm, vẫy tay chào dì Vương xuống tàu.
Hạ Đông Xuyên xuống tàu, nhân viên tàu phía liền bắt đầu đóng cửa, một lát tàu chuyển bánh.
Dì Vương đến bên cửa sổ, vẫy tay với cả nhà bốn họ: “Về !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-312.html.]
Tô Đình đáp lời nhưng ngay, bế Mạn Mạn cùng bố con Hạ Đông Xuyên, tàu hỏa khuất tầm mắt mới rời khỏi sân ga.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ra khỏi ga tàu hỏa, bốn nhờ xe nhưng bến tàu mà đến bưu điện, Tô Đình gửi kỳ truyện cuối cùng .
Sau đó họ ghé qua cửa hàng bách hóa một chuyến.
Từ tháng 11 năm ngoái đến giờ, Tô Đình rời khỏi đảo Bình Xuyên, cửa hàng bách hóa thế mà cảm giác như mấy đời. Cô cái gì cũng xem, cái gì cũng mua.
Ngặt nỗi thời gian cho phép, dạo tầng một một lúc, mua chút đồ ăn họ rời .
Đợi lên tàu về đảo Bình Xuyên, biển rộng nhuộm đỏ ánh hoàng hôn, Tô Đình vén tóc mái tai : “Chủ nhật tuần chúng cửa hàng bách hóa chuyến nữa .”
“Hả?”
“Muốn mua quần áo.” Tô Đình . Từ lúc bụng to lên cô chẳng mua quần áo mấy, giờ ham mua sắm đang trỗi dậy.
Hạ Đông Xuyên tuy hiểu lắm câu "tủ quần áo của phụ nữ luôn thiếu một bộ", nhưng ở phương diện bao giờ hạn chế Tô Đình, gật đầu chút ý kiến: “Được.”
Anh chiều Tô Đình một cách dứt khoát. Bất kể thời đại nào, đàn ông hào phóng luôn yêu thích hơn kẻ keo kiệt.
Ví dụ như Hạ Đông Xuyên, bây giờ cô yêu thích.
......
Dì Vương về thủ đô hai ngày, vợ chồng Tô Đình nhận bưu kiện Trình Hiểu Mạn gửi đến.
Mở thấy bên trong hai hộp sữa bột công thức, Tô Đình vô cùng ngạc nhiên vui mừng. Bởi vì thời sữa bột đa phần là bột dinh dưỡng, lấy bột gạo và bột lòng đỏ trứng phụ liệu, dinh dưỡng nhưng kém xa sữa bột công thức đời .
Tuy sữa bột công thức Trình Hiểu Mạn gửi đến cũng bằng đời , nhưng vẫn hơn bột dinh dưỡng nhiều.
Có điều cho trẻ uống sữa bột thể đổi thường xuyên, nên Tô Đình vội thử sữa mới mà cất , định đợi uống nốt chỗ bột dinh dưỡng mua đó tính.
Hạ Đông Xuyên ý định của Tô Đình, lúc Trình Hiểu Mạn gọi điện đến hỏi chuyện , thuật nguyên văn.
Hồi nhỏ Hạ Diễm uống sữa bột mà lớn, nên Trình Hiểu Mạn cũng hiểu phương diện , con trai xong liền nôn nóng, : “Vẫn là vợ con nghĩ chu đáo. Thế , đợi các con thử xong, Mạn Mạn uống hợp thì bảo .”