Đặt chậu nước lên ghế, Tô Đình mới bế con lên, nhẹ nhàng gỡ tã vải vắt lên cuối giường, ôm con, vắt khăn, lau m.ô.n.g cho bé từng chút một.
Lau khô xong, đợi m.ô.n.g Mạn Mạn khô ráo, Tô Đình mới lấy tã mới từ ngăn kéo bàn trang điểm cho bé.
Được tã sạch, m.ô.n.g khô thoáng dễ chịu, Mạn Mạn nín ngay, toét miệng khanh khách với Tô Đình.
Mắt Mạn Mạn to, khi đôi mắt cong cong, con ngươi đen láy phản chiếu ánh sáng, trông cuốn hút.
Tô Đình cũng theo, khẽ hỏi: “Mạn Mạn, con nhận nào? Mẹ là đây.”
“Con là trai!”
Sau lưng thình lình vang lên tiếng Hạ Diễm. Tô Đình đầu , thấy bé đang đu khung cửa ngó trong, khỏi ngạc nhiên hỏi: “Chẳng con khuân ghế ?”
“Vâng, con cầm ghế về mà.” Hạ Diễm gật đầu.
“Thế bố con ?”
Hạ Diễm : “Bố còn ở phía , cái bàn to lắm, bố một khuân , tìm giúp.”
Họ mượn đều là bàn to cỡ bàn ăn trong nhà, về trọng lượng thì cũng bình thường, Hạ Đông Xuyên một thể vác nổi, nhưng bàn khá cồng kềnh, bốn chân, một vác tiện.
Đang chuyện thì bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào. Hạ Diễm xoay chạy xem náo nhiệt, một lát Tô Đình thấy tiếng bé hô lên: “Bố giỏi quá!”
Tô Đình thấy tò mò, bế Mạn Mạn cũng xem.
Vừa ngoài, Tô Đình liền thấy Hạ Đông Xuyên và Thạch Thành hai khiêng hai cái bàn, cùng mấy cái ghế từ phía nhà họ Khương tới.
Bởi vì cái bàn bên đặt ngược, bốn chân chổng lên trời cao v.út, ghế cũng đặt chổng ngược bàn, trông quả thực chút đồ sộ, dọc đường về thu hút ít trẻ con nhảy nhót chạy theo , náo nhiệt vô cùng.
Mạn Mạn cũng thích xem náo nhiệt, thấy cảnh , hai tay múa may càng hăng, miệng còn kêu “a a” liên hồi.
Hạ Đông Xuyên vốn đang giật lùi , thấy hai con, nhưng thính tai, từ trong tiếng ồn ào phân biệt chính xác tiếng của con gái, liền đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-295.html.]
Vừa thấy, mày mắt liền rạng rỡ hẳn lên.
Đợi đặt bàn xuống, chẳng buồn với Thạch Thành câu nào, thẳng đến mặt Tô Đình, đưa tay nhéo nhéo má con gái: “Mạn Mạn dậy ?”
Mạn Mạn vung tay nắm lấy ngón tay bố, miệng tiếp tục kêu “a a”.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Đông Xuyên trực tiếp coi tiếng “a a” thành “ba ba”, hớn hở : “Ba đây, ba đây.” Rồi sang khoe với Thạch Thành: “Con gái gọi đấy.”
“Nói láo! Con gái rõ ràng kêu a a.” Thạch Thành nghĩ bụng điếc , mở mắt điêu cũng đến mức thuận miệng thế chứ.
Hạ Đông Xuyên vẻ mặt đương nhiên: “Đấy là do con gái còn nhỏ, phát âm rõ, con bé gọi chắc chắn là ba ba. Thôi, với loại từng trải qua thời kỳ con mọn như thông .”
Vợ Thạch Thành mãi bốn năm khi lên phó doanh mới theo quân. Lúc hai đứa con ở quê một đứa bảy tuổi, một đứa bốn tuổi, đó họ luôn xa , nên đúng là trải qua thời kỳ chăm con mọn.
Sau khi vợ đến tùy quân, Thạch Thành cũng ý thêm đứa nữa, thời đại tư tưởng chủ lưu vẫn là đông con nhiều phúc, hai đứa con vẫn ít. lẽ duyên tới, bốn năm trôi qua, đứa thứ ba vẫn bặt vô âm tín.
Nghe Hạ Đông Xuyên cưỡng từ đoạt lý, Thạch Thành nhịn trợn mắt: “Phải , con gái là thông minh nhất, một tháng gọi ba.”
Hạ Đông Xuyên tự động bỏ qua sự châm chọc trong lời , vẻ mặt đắc ý: “Đương nhiên .”
Thạch Thành: “...” Anh cạn lời với ông bố bỉm sữa .
Con gái hiếm khi thức, Hạ Đông Xuyên chẳng khuân bàn nữa, sai bảo Thạch Thành tiếp tục việc.
Đầy tháng con gái của em, Thạch Thành tuy ngại giúp đỡ, nhưng việc còn Hạ Đông Xuyên ôm con? Quá đáng thôi chứ!
Tô Đình cũng ngại để Thạch Thành một , đưa tay đẩy Hạ Đông Xuyên một cái: “Anh tự giác chút .”
Hạ Diễm cũng hùa theo như con vẹt: “Bố! Bố tự giác chút !”
Mạn Mạn tuy hiểu, cũng , nhưng bé cũng hùa theo kêu: “A a! A a a a!”
“Nghe thấy , con gái cũng bảo tự giác chút đấy.” Thạch Thành phiên dịch hộ, “Đây là tiệc đầy tháng của nó, đời chỉ một thôi đấy.”