Tô Đình mặt , hừ nhẹ: "Cả đời dài thế, chuyện ai mà ."
Hạ Đông Xuyên ghé sát Tô Đình, ch.óp mũi chạm ch.óp mũi, rũ mắt đôi mắt đang cụp xuống của cô, giọng trầm thấp: "Vậy thì đợi đến khi chúng đầu bạc răng long xem. Đến lúc đó, nhất định sẽ khoe với em: Xem , những lời từng đều cả, giỏi nào."
Nghe kể, Tô Đình như thực sự thấy hai ông bà già tóc bạc phơ, sát bên , ôn chuyện thời trẻ.
Trong mắt cô tự chủ ánh lên ý : "Phải , , là giỏi nhất."
"Vậy bây giờ, em thể thưởng cho giỏi nhất một nụ hôn ?" Hạ Đông Xuyên mỉm cô, giọng trầm ấm thuần hậu.
Tô Đình liếc cánh cửa phòng đang mở toang.
Hạ Đông Xuyên hiểu ý, khóa cửa, đó mép giường, nhắm mắt, đưa mặt gần Tô Đình.
nụ hôn dự kiến mãi thấy , nhắm mắt giục: "Hửm?"
Tô Đình vươn ngón tay ấn lên môi , : "Không ."
Hạ Đông Xuyên mở mắt, vẻ mặt bất mãn c.ắ.n nhẹ đầu ngón tay cô.
Động tác mạnh nhưng cảm giác tê dại theo đầu ngón tay truyền thẳng tim Tô Đình, khiến nửa cô mềm nhũn, vội vàng rụt tay về.
Hạ Đông Xuyên cô với ánh mắt sâu thẳm, hỏi: "Tại ?"
Tô Đình hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo: "Anh đến lúc đầu bạc răng long, cũng chứng minh lời thề của , đương nhiên là thưởng ."
Hạ Đông Xuyên nhíu mày, trầm ngâm.
"Đợi chúng đều bạc đầu, nếu chúng vẫn còn bên , em sẽ cho một nụ hôn." Tô Đình , trái tim trở nên mềm mại.
Trong mối tình , cô luôn tự nhủ chỉ cần trân trọng hiện tại, cần nghĩ đến chuyện thiên trường địa cửu. giờ khắc , đàn ông gần ngay mắt, cô kìm ước hẹn cả đời với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-285.html.]
Cô nghĩ, khi họ cùng già , nếu cô thể trao cho một nụ hôn như , hẳn sẽ là một chuyện lãng mạn.
"Anh sẽ luôn nhớ chuyện đấy, nếu em quên, sẽ đòi nợ."
Hạ Đông Xuyên tự tin bản . Có điều hiện tại, đôi môi mọng đỏ của Tô Đình, cúi đầu c.ắ.n nhẹ: " bây giờ, cũng hôn em."
Tương lai là tương lai, hiện tại là hiện tại, phân minh rõ ràng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Kẻo cô quỵt nợ.
Chưa đến hai ngày , Lý Quế Phương mang tin vui tới.
“Ban đầu chịu , cứ bảo là sống đảo tốn kém lắm, còn bảo chắc lính thêm mấy năm, chuyển ngành chắc chắn vẫn về quê, chuyển chuyển phiền phức. Vì chuyện mà chị với còn cãi một trận, nhưng thấy thái độ chị kiên quyết quá nên đành đồng ý.”
Từ khi quyết định ở , Lý Quế Phương chẳng cứ ru rú trong nhà khách như nữa. Mấy hôm nay rảnh rỗi, chị ngoài dạo, quen với vài vợ bộ đội khác, chuyện cãi với Tề Thắng Cương đồn xa nên lúc chuyện với Tô Đình cũng chẳng buồn giấu giếm.
Tô Đình xong, trực giác mách bảo rằng lý do Tề Thắng Cương đưa hề thuyết phục.
Chi phí sinh hoạt đảo đúng là cao hơn ở quê, nhưng chỉ cần tiêu xài hoang phí thì một nhà bốn bọn họ gói ghém trong vòng 30 đồng một tháng là dư sức. Tề Thắng Cương là phó doanh trưởng, thu nhập hàng tháng hơn trăm đồng, bố mất cả , gánh nặng gì, khoản chi đối với hẳn thấm .
Quan trọng hơn là, mỗi tháng bỏ 30 đồng để đổi lấy cả nhà đoàn tụ, liệu đắt ?
Còn cái cớ lính bao nhiêu năm, thấy chuyển chuyển phiền phức thì càng cần bàn. Anh là cán bộ, cho dù cấp bậc lên nữa chuyển ngành, thì đó cũng là chuyện của 40 tuổi.
Anh hiện tại bao nhiêu tuổi? Chắc chắn qua 35. Lý Quế Phương mang con theo quân đến đảo Bình Xuyên, ít nhất thể sống ở đây 5 năm.
5 năm chuyển nhà một , tính là thường xuyên ? Có thực sự phiền phức ?
Trên đảo bao nhiêu vợ bộ đội theo chồng, ai mà đời chẳng trải qua vài phiền phức như thế? Điều động, chuyển ngành, trong vòng mười năm các cô khi chỉ chuyển nhà một , chồng các cô ngại phiền ?