Chuyện tùy quân cho cùng là việc riêng, quân đội thực tiện can thiệp sâu.
trường hợp nhà họ Tề đặc biệt. Bố Tề Thắng Cương đều mất, Lý Quế Phương ở quê phụng dưỡng ai, bản nguyện vọng theo quân. Nếu ầm lên mà vẫn kiên quyết bắt vợ ở quê thì sẽ hiện lên là kẻ quá lạnh lùng, dường như chút tình cảm nào với vợ con.
Điều chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến đ.á.n.h giá của lãnh đạo về . Quân đội thăng chức ngoài năng lực cá nhân còn xét đến tư tưởng đạo đức, mà thế thật thì nhân phẩm sẽ vết nhơ.
Nếu vì chuyện gia đình mà ảnh hưởng tiền đồ, chỉ thể nhượng bộ, chọn cách thỏa hiệp.
Chỉ là đến bước , tình cảm vợ chồng chắc chắn sẽ rạn nứt, cho nên Hạ Đông Xuyên mới xem cô đủ tàn nhẫn .
Tô Đình hỏi: "Nếu tàn nhẫn thì ?"
"Không tàn nhẫn thì chỉ dọa mồm thôi. Nếu Tề Thắng Cương sợ ảnh hưởng tiền đồ thì cũng thể thỏa hiệp, nhưng nếu đủ tàn nhẫn, dễ rút dây động rừng lắm." Hạ Đông Xuyên .
"Rút dây động rừng thì sẽ thế nào?"
"Cái thì xem cho Lý Quế Phương theo quân đến mức nào, và tàn nhẫn đến mức nào."
Tô Đình hỏi tiếp: "Thế nếu cực kỳ , cực kỳ tàn nhẫn thì nghĩ sẽ gì?"
"Đầu tiên dùng cớ hồ sơ nộp lên để trấn an Lý Quế Phương, đó lấy cớ đồ đạc ở nhà thu dọn để bảo cô đưa con về quê. Rồi mua chuộc cán bộ xã ở quê cấp giấy giới thiệu, thế là thể nhốt cô ở quê mãi mãi..." Hạ Đông Xuyên đang thì thấy biểu cảm của Tô Đình là lạ, "Sao em bằng ánh mắt ?"
Tô Đình vẻ mặt nghiêm trọng: "Em chỉ đột nhiên cảm thấy, đàn ông các đáng sợ thật đấy ~"
Hạ Đông Xuyên: "Dùng từ 'các ' vẻ hợp lý lắm ? Là Tề Thắng Cương cho vợ theo quân, chứ bao giờ ý định đó với em cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-283.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Nói thì thế," Tô Đình cố tình bới lông tìm vết, chậm rãi , " nghĩ mấy chiêu , đồng chí Hạ, đơn giản nha!"
"... Là em hỏi , mới phân tích cho em thôi mà." Hạ Đông Xuyên cảm thấy oan quá, quả thực là Đậu Nga thời hiện đại.
Tô Đình vô lý: "Thế tại nghĩ mà em nghĩ ? Thế chẳng chứng tỏ đơn thuần ? Nhỡ một ngày nào đó lòng đổi ... Ưm!"
Tô Đình trợn tròn mắt, vội vàng đẩy Hạ Đông Xuyên , hạ giọng: "Cửa còn đang mở đấy!"
Hạ Đông Xuyên coi như thấy, nhíu mày, Tô Đình với vẻ mặt nghiêm túc, giọng trịnh trọng: "Thứ nhất, sẽ lòng. Thứ hai, vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ dùng mấy tâm cơ đó với em."
Hắn giơ tay lên: "Nếu ngày đổi, sẽ c.h.ế.t thây!"
Sắc mặt Tô Đình đổi, vội vàng bịt miệng Hạ Đông Xuyên: "Em đùa thôi mà, thề độc thế." Nhớ đến kết cục của trong nguyên tác, cô , "Mau phỉ phui , lời tính."
Hạ Đông Xuyên cố chấp: "Anh , lời , vĩnh viễn hiệu lực."
Về mặt tình cảm, Tô Đình cảm động. cô vốn là thái độ mấy lạc quan về tình yêu.
Cô cũng thực sự khó mà lạc quan nổi. Thời đại học cô từng một mối tình vườn trường, trai tài gái sắc, từng là cặp đôi khiến bao ngưỡng mộ.
Khi nghiệp đại học, kế hoạch tương lai họ vạch đều hình bóng đối phương. Cô từng nghĩ sẽ cùng đàn ông hết cuộc đời, cho đến khi bố cô qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông.
Tuy khi bố cô gặp chuyện, công ty kinh doanh , nhưng công ty nhỏ sổ sách minh bạch lắm. Lúc tiền thì xoay vòng vốn cá nhân, lúc ế ẩm, dòng tiền đủ thì lấy tiền túi bù công quỹ là chuyện thường. Gặp lúc công ty mở rộng quy mô mà tiền đủ thì cũng thường vay mượn danh nghĩa cá nhân chứ danh nghĩa công ty.
Khi bố Tô Đình qua đời, đúng lúc là giai đoạn then chốt mở rộng quy mô công ty, ông vay cá nhân một khoản tiền lớn. Nếu ông gặp chuyện, doanh thu hàng tháng đủ để trả nợ, nhưng ông gặp chuyện.
Mọi thứ sụp đổ.