Thế là lọ kem nẻ lòng vòng một hồi rơi tay dì Vương.
Lúc Tô Đình đưa kem nẻ cho dì Vương, bà còn lầm bầm: "Dì già thế còn dùng kem nẻ gì nữa."
Bôi hai ngày, thái độ dì Vương đổi hẳn, tối nào cũng gương xoa xoa bôi bôi rõ lâu.
Có điều dì Vương ngại chuyện , lúc bôi kem cố ý tránh Tô Đình. Có cô rửa mặt xong về phòng thì dì Vương bôi xong, thấy cô trong gương bà vội vàng cất đồ .
Sau đó, Tô Đình rửa mặt đ.á.n.h răng xong thường nán phòng ngủ phụ chơi một lúc, để dì Vương đủ thời gian bôi kem.
Tô Đình sang phòng ngủ phụ chơi, vui nhất Hạ Đông Xuyên mà là Hạ Diễm.
Nhà họ tắm rửa theo thứ tự, ai tắm cố định nhưng tắm cuối cùng chắc chắn là Hạ Đông Xuyên. Giờ hàng ngày Hạ Đông Xuyên thường đang tắm giặt, Hạ Diễm chỉ thể ở trong phòng một , chán.
Tất nhiên Hạ Đông Xuyên giặt quần áo xong về phòng thì Hạ Diễm cũng chẳng thấy thú vị gì hơn, vì câu đầu tiên bố khi phòng bao giờ cũng là giục nó ngủ.
Hơn nữa bố chỉ giục ngủ chứ kể chuyện cổ tích, lúc nó ngủ đành nhắm mắt đếm cừu.
sang phòng thì khác, sẽ dịu dàng kể chuyện cho nó , bố cũng sẽ tắm lâu hơn một chút, cả nhà ba thể giường tán gẫu.
Thỉnh thoảng cũng bế em gái sang, chỉ là em gái ham ngủ quá, bế sang cũng ngủ khì.
Hạ Diễm thấy em gái thật thần kỳ, nó ngủ suốt ngày, vẫn ngủ ngon thế nhỉ?
Như nó, dù chủ nhật nghỉ cũng chỉ ngủ đến bảy tám giờ là cùng, tỉnh là ngủ nữa, mãi giường còn thấy khó chịu.
em gái dường như thấy khó chịu.
Tô Đình đang chuyện với Hạ Đông Xuyên, đầu thấy Hạ Diễm đang khoanh chân bên cạnh em gái, hai tay chống cằm, vẻ mặt thâm trầm em gái trong tã lót, còn vươn hai ngón tay ngọ nguậy định chọc mũi em.
Tô Đình thắc mắc: "Con gì đấy?"
Hạ Diễm vẻ mặt nghiêm túc: "Mẹ ơi, em gái là heo con biến thành ạ?"
Tô Đình càng hoang mang: "Sao tự nhiên hỏi thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-278.html.]
"Lúc con ngủ tối, em đang ngủ. Con học về, em vẫn đang ngủ. Bà cho em uống sữa, em cũng đang ngủ," Hạ Diễm đếm đầu ngón tay, "Em gái ngủ nhiều ơi là nhiều, giống hệt heo con . Em ngủ nhiều thế mệt ạ?"
"Chắc là ." Tô Đình nghĩ nghĩ , "Hơn nữa trẻ con mới sinh đều ngủ nhiều thế cả, bà Vương chẳng bảo lúc bé con cũng ngủ nhiều thế ."
Hạ Diễm thực nhớ lời dì Vương, nhưng nó nhớ giai đoạn đó, cũng tưởng tượng lúc ngủ nhiều như thế nào, nên nó quên chuyện .
Đến khi Tô Đình nhắc , nó mới nhớ , thở dài: "Thế bao giờ em gái mới lớn ạ?"
Tô Đình : "Thế xem lớn đến mức nào ."
"Lớn bằng con ạ?"
"Cần bảy năm."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Diễm líu lưỡi: "Thế chẳng còn bảy năm nữa em mới chơi cùng con ạ?"
Tô Đình thắc mắc: "Trẻ con hai ba tuổi là , đợi bảy năm mới chơi cùng con ?"
"Vì trẻ con hai ba tuổi chạy chậm rì, còn nhè, chán lắm. Em lớn bằng con thì mới chơi nhiều trò."
Hạ Diễm nghĩ kỹ , tuy nó thích chơi với con gái lắm, nhưng Mạn Mạn là em gái nó, nếu nó lớn bằng nó thì nó vẫn sẵn lòng cho chơi cùng.
Nghe đến đây, Hạ Đông Xuyên nhịn hỏi: "Con nghĩ là sẽ mãi lớn lên ?"
Hạ Diễm hiểu ý bố lắm: "Dạ?"
Hạ Đông Xuyên : "Con năm nay bảy tuổi, Mạn Mạn cần bảy năm nữa mới lớn bằng con bây giờ. Bảy năm con tính xem bao nhiêu tuổi."
Hạ Diễm học lớp hai, phép cộng trừ đơn giản khó nó. Chưa đến hai giây, nó tính nhẩm đáp án: "Lúc đó con mười bốn tuổi ạ?"
Vừa hỏi xong, Hạ Diễm kêu lên: " nhỉ, đợi em gái bảy tuổi thì con mười bốn tuổi , là trẻ con lớn hơn nữa ."
Vậy vấn đề đặt là, đợi nó biến thành "trẻ con lớn hơn nữa", nên cho em gái lúc đó mới là "trẻ con lớn" chơi cùng ?
Cho chơi thì em gái chơi trò của "trẻ con lớn hơn nữa" ? nếu cho chơi thì em gái buồn, tủi ?