Tô Đình nhún vai: “Dì Vương yên tâm về , liên quan gì đến em ?”
Nhắc đến chuyện , Hạ Đông Xuyên quả thực bất đắc dĩ.
Tô Đình sinh xong Mạn Mạn, trong thời gian viện, hầu như ngày nào dì Vương cũng sẽ nhắc nhở , bảo kiềm chế một chút.
Hơn nữa mỗi Tô Đình lau , bọn họ ở trong phòng lâu một chút là dì Vương ghé tai lên cửa lén, như là cầm thú, sẽ quan tâm đến vợ mới sinh con mà gì thì .
Được , đúng là đôi khi cũng rục rịch, nhưng là trưởng thành tự chủ, thể nhịn.
Người đàn ông trưởng thành “ thể nhịn” cúi xuống, c.ắ.n nhẹ lên môi nào đó, đó khi nàng ngước mắt lườm thì lùi , thẳng : “Thù lao.”
Tô Đình: “......”
Nể tình còn trông cậy để chi phối dì Vương, nàng nhịn.
Đòi thù lao, tâm trạng Hạ Đông Xuyên vui vẻ, giơ tay cởi từng cúc áo khoác quân phục.
Với nhiệt độ hiện tại, thực chỉ cần cởi áo khoác quân phục là đủ, quần quân đội tuy dày nhưng vẫn mặc , áo sơ mi thì càng khỏi , chất liệu mỏng nhẹ.
chỉ cởi áo khoác thì cần đóng cửa, cho nên để lấp l.i.ế.m, cởi áo khoác xong, Hạ Đông Xuyên tháo dây lưng và cúc quần.
Tô Đình say sưa ngắm , lúc Hạ Đông Xuyên lấy chiếc quần quân đội mùa hè định mặc , nàng còn sợ c.h.ế.t mà chêm thêm một câu: “Áo sơ mi còn cởi , gấp gáp cái gì nha!”
Chưa đến mức "trần trụi " thì Tô Đình xưa nay gan lớn, cũng bao giờ che giấu sự thưởng thức đối với vóc dáng của Hạ Đông Xuyên. cứ hễ lên giường là nàng bắt đầu nhát cáy, ngượng ngùng xoắn xuýt, điển hình của kẻ "chỉ cái mạnh miệng".
Bây giờ nàng dám như , là vì dì Vương còn ở bên ngoài, chỗ dựa nên sợ.
Hạ Đông Xuyên bỏ quần xuống, nghiến răng hỏi: “Hay là em giúp cởi?”
Tô Đình đúng là cáo mượn oai hùm sợ, nhưng nàng vẫn nhớ đang việc nhờ vả, dám trêu chọc quá đà, điểm dừng liền thu : “Thôi khỏi ạ...”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của dì Vương: “Con còn xong ?”
Hạ Đông Xuyên khóe miệng giật: “Xong ngay đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-270.html.]
Liếc Tô Đình đang càn rỡ một cái, nhanh ch.óng mặc quần , áo sơ mi thì , dù màu sắc cũng giống .
Mặc quần xong, Hạ Đông Xuyên mở cửa. Dì Vương thấy tiếng động đầu , nhíu mày hỏi: “Con bảo cởi bớt áo khoác cơ mà?”
“Quần cũng luôn ạ.” Hạ Đông Xuyên .
“Thế ?”
“Vâng.”
“Thay cái quần mà lâu thế.” Dì Vương càu nhàu, coi như tin lời Hạ Đông Xuyên.
Hạ Đông Xuyên thể minh oan cho : “Dì yên tâm, trong lòng con tự chừng mực mà.”
Dì Vương : “Dì con chừng mực.” Bà lo chính là lúc hứng lên quan tâm gì nữa, một trận thì đàn ông sướng, nhưng phụ nữ lãnh đủ.
Nghĩ dì Vương : “Hai hôm nữa con về doanh trại , buổi tối nghỉ ngơi cho , là tối nay con ngủ cùng Tiểu Diễm , dì ngủ với Tiểu Tô để tiện chăm sóc Mạn Mạn.”
Hạ Đông Xuyên: “......”
...
Thay quần áo xong, Hạ Đông Xuyên liền ngoài việc cho Tô Đình.
Cách của đơn giản, chính là nhờ vợ Thạch Thành giúp đỡ, lấy cớ nhờ xem mẫu thêu lót giày để mời dì Vương sang nhà, và kéo dài thời gian hai tiếng.
Nghe xong lời thỉnh cầu của , vợ Thạch Thành lộ vẻ khó xử.
Không giúp, quan hệ giữa Hạ Đông Xuyên và Thạch Thành , yêu cầu của cũng tính là khó, chị lý do gì để từ chối. Chỉ là chị cảm thấy và dì Vương thiết lắm, lo lắng liệu thể giữ chân dì Vương hai tiếng đồng hồ .
Biết nỗi băn khoăn của chị, Hạ Đông Xuyên nghĩ ngợi : “Chị xem quân tẩu nào quan hệ , thêu thùa thì gọi thêm vài , phiên thỉnh giáo dì Vương, chắc chắn thể giữ chân bà .”
“Vậy... để thử xem.” Vợ Thạch Thành ngập ngừng .
Hạ Đông Xuyên dặn: “Không kéo hai tiếng thì ít nhất cũng giữ bà một tiếng rưỡi.”