Kết quả Hạ Diễm chẳng gì, khỏi đại viện lâu thì rẽ đường nhỏ, khỏi khu vực quân sự, bà lão lạ mặt gặp lừa về nhà.
Khi dì Vương hỏi rõ đầu đuôi, lúc sợ đến mức chân tay bủn rủn, vội vàng gọi điện cho Trình Hiểu Mạn. Trình Hiểu Mạn liên lạc với chồng, hai vợ chồng cùng chạy về nhà.
"Chiều hôm đó, bố thằng Xuyên gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, trong đại viện hầu như huy động hết, chỉ để tìm cái thằng nhóc !"
Nghe dì Vương kể, Tô Đình toát mồ hôi hột: "Cuối cùng tìm thấy nó thế nào ạ?"
"Là nhờ một chiến hữu của bố thằng Xuyên, qua mấy cầu giới thiệu, tìm từng thấy Tiểu Diễm, theo đó tìm chỗ nó đưa . Bà lão cũng chẳng mìn chuyên nghiệp gì, bà thấy Tiểu Diễm kháu khỉnh, nhà con trai, nảy lòng tham nên lừa nó về nhà."
Tô Đình thầm nghĩ bà dù mìn chuyên nghiệp thì tâm địa cũng xa hết chỗ , gặp trẻ con ngoài đường rõ nhà mà dám dắt về nhà.
Dì Vương tiếp tục: "Bà là địa phương, trong nhà tự nhiên thêm đứa trẻ con đương nhiên giấu . chắc bà cũng chẳng định giấu, về nhà khoe khoang ầm ĩ khiến hàng xóm láng giềng kéo đến xem náo nhiệt. Bố thằng Xuyên cho ngóng, xác định vị trí là chúng vội vàng tìm đến. Cháu đoán xem lúc chúng đến nơi nó đang gì?" Nói chỉ tay Hạ Diễm.
"Làm gì ạ?"
"Đang ngủ, ngủ say sưa ngon lành!" Dì Vương tức tối .
Hạ Diễm tủi : "Con mệt mà! Với con ngủ dậy là thấy bà nội luôn còn gì."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dì Vương mát mẻ: " , cháu mở mắt là thấy ông bà nội, nên tưởng bà lão thực sự giúp cháu tìm bà nội chứ gì?"
Hạ Diễm gãi đầu, nó đúng là nghĩ thế thật.
Nên giờ nó hoài nghi nhân sinh.
Tô Đình phát hiện , Hạ Diễm đúng là " ngốc phúc của ngốc".
May mà gặp bà lão đầu óc tính toán, bắt cóc trẻ con mà còn khoe khoang ầm ĩ. Chứ gặp kẻ tâm cơ thâm sâu, đường về tránh né khác, về đến nhà giấu biệt , qua thời điểm vàng đó thì nhà họ Hạ tìm nó ở ?
Tô Đình xoa đầu Hạ Diễm hỏi: "Sau còn theo lạ nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-265.html.]
"Giờ con mà." Hạ Diễm hổ, nó hối hận vì nhắc đến chuyện .
Dì Vương kéo câu chuyện về đúng hướng: "Đấy là chuyện xảy năm cháu 4 tuổi đấy."
Hạ Diễm nhớ hỏi: "Lúc đó con lớn thế ạ?"
"Cháu nghĩ ?" Dì Vương hỏi ngược .
"Con tưởng lúc đó con mới hai ba tuổi thôi." Hạ Diễm cũng nhớ nguồn gốc câu chuyện, để chứng minh nhớ chuyện từ sớm, nó nghĩ ngợi kể một chuyện khác.
nó kể xong, dì Vương phán: "Cái đấy là chuyện năm cháu ba tuổi."
Hạ Diễm chịu thua, kể tiếp, nhưng vẫn là chuyện xảy lúc hơn 4 tuổi. Cuối cùng nó đành thừa nhận, hình như nó thực sự ấn tượng gì về chuyện lúc một hai tuổi.
Đến khi Hạ Đông Xuyên bước , Hạ Diễm vẫn còn lầm bầm: "Sao thể thế nhỉ?"
"Cái gì thể?" Hạ Đông Xuyên đặt phích nước nóng lên tủ đầu giường hỏi.
Dì Vương mở lời, thuật câu chuyện , nhạo Hạ Diễm: "Đến giờ nó vẫn tưởng bà lão là , thực sự giúp nó tìm bà nội đấy."
Tuy khi Hạ Đông Xuyên chuyện thì Hạ Diễm tìm thấy, trực tiếp trải qua tâm trạng lo lắng tột độ của cha lúc đó, nhưng đến nay nhớ vẫn thấy rùng , nổi, trầm mặt hỏi: "Con ngốc đấy?"
Hạ Diễm biện giải: "Lúc đó con còn bé quá mà, bây giờ con chắc chắn sẽ theo lạ ." Nó mới ngốc, nó thông minh .
Hạ Đông Xuyên tạm hài lòng với câu trả lời , buông một câu "Tốt nhất là thế", hỏi đến bài tập của nó.
Hạ Diễm kêu rên một tiếng: "Con ngay đây!" Vội vàng lôi bài tập , lên giường bệnh trống bên cạnh lấy để.
Dì Vương Tô Đình gọi dậy từ sáng sớm, bận rộn cả ngày, đến giờ vẫn chợp mắt. Lúc rảnh rỗi, cơn buồn ngủ ập đến, một lúc là gục xuống giường bên cạnh ngủ .
Hạ Đông Xuyên kéo ghế xuống bên giường Tô Đình, lấy quả táo trong giỏ hoa quả tủ đầu giường gọt.