Dì Vương cũng sốt ruột, an ủi: "Sắp , nó sắp đến !" ngóng cửa. Đột nhiên bà thấy bóng áo xanh đen lướt qua cửa, mắt sáng rực lên reo: "Đến đến ! Thằng Xuyên đến !"
Quả nhiên bà dứt lời, Hạ Đông Xuyên xách bao tải xanh trắng bước phòng bệnh, theo là cái đuôi nhỏ Hạ Diễm.
Thấy Tô Đình giường bệnh đau đớn kêu la, Hạ Đông Xuyên vứt luôn bao tải, sải bước đến bên giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Đình, vuốt ve khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của cô: "Đình Đình, đây, đến ."
"Mẹ ơi con cũng đến !" Hạ Diễm cũng kêu lên, lo lắng hỏi, "Bố ơi thế ạ?"
Tô Đình đau đến hoa mắt, định thần một lúc lâu mới nhận hai cha con đang ghé bên giường. Tay cô siết c.h.ặ.t t.a.y Hạ Đông Xuyên, tay trái chậm rãi vươn xoa đầu Hạ Diễm, c.ắ.n răng nặn một nụ : "Mẹ ."
"Thật ạ?" Hạ Diễm mím môi, vẻ mặt rõ ràng là tin.
"Thật mà."
Tô Đình dứt lời thì cơn đau ập đến dữ dội hơn, móng tay cô cắm phập tay Hạ Đông Xuyên, nuốt tiếng kêu trong.
Hạ Đông Xuyên để mặc cô cấu véo tay , tay trái nhẹ nhàng vuốt ve tóc mái trán cô, đầu hỏi: "Khi nào thì phòng sinh ạ?"
"Chắc sắp , để dì hỏi xem." Dì Vương xong liền ngoài.
Một lát , một nữ bác sĩ vội vã , hỏi han tình hình Tô Đình một chút, dặn dò chuẩn phòng sinh . Bác sĩ bao lâu, hai y tá đẩy băng ca tới, đón Tô Đình phòng sinh.
Có Hạ Đông Xuyên ở đó nên phiền đến hai y tá, trực tiếp bế Tô Đình đặt lên băng ca, theo tận cửa phòng sinh.
Dì Vương dắt tay Hạ Diễm theo , cuối cùng chặn ở cửa lớn khu phẫu thuật.
Hạ Diễm sốt ruột hỏi: "Mình ạ?"
"Chỉ bố con thôi, ở ngoài đợi tin." Dì Vương , kéo Hạ Diễm xuống ghế chờ.
Hạ Diễm đang nóng lòng như lửa đốt, yên, m.ô.n.g chạm ghế bật dậy hỏi: "Đợi tin gì ạ? Sao cứ kêu mãi thế, đau lắm ạ?"
Nghe câu hỏi ngây thơ của nó, dì Vương nhịn : "Đương nhiên là đợi em bé đời . Sinh con ai chả đau thế, sinh xong là hết ngay mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-258.html.]
Lông mày Hạ Diễm nhíu c.h.ặ.t hơn: "Sinh con đau thế ạ? Đau thế sinh em bé?"
"Ngốc ạ, sinh em bé thì lấy con? Lấy em cho con?" Dì Vương an ủi, "Yên tâm, phụ nữ ai cũng qua cửa ải , cố chịu đựng một lúc là qua thôi."
Hạ Diễm mím môi gì, đến cửa phòng sinh, ghé mắt qua khe cửa. cửa đóng kín mít, nó chẳng thấy gì, chỉ loáng thoáng tiếng kêu la bên trong.
nó bỏ cuộc, nắm c.h.ặ.t hai tay, hất cằm lên, áp tai cánh cửa ngóng động tĩnh.
Dì Vương từng chứng kiến nhiều sinh nở, từng tự tay đỡ đẻ nên vững vàng. Sau khi Tô Đình đẩy , bà dần bình tĩnh , ban nãy còn tâm trạng đùa.
bộ dạng yên của Hạ Diễm, bà cũng bắt đầu sốt ruột theo, yên nữa, dậy qua , thỉnh thoảng khuyên nhủ: "Con đừng đó nữa, ghế một lát ."
Hạ Diễm gì, chỉ áp tai cửa lắc đầu quầy quậy.
Không qua bao lâu, tiếng kêu trong phòng sinh nhỏ dần. Mắt Hạ Diễm sáng lên, đầu hỏi: "Bà ơi, sinh ?"
Dì Vương xem đồng hồ, từ lúc Tô Đình phòng sinh đến giờ hơn một tiếng, bảo: "Có khả năng lắm."
Bà đến bên cạnh Hạ Diễm, áp tai cửa ngóng.
Không tiếng trẻ con , chỉ mơ hồ thấy tiếng Tô Đình rên rỉ yếu ớt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dì Vương càng sắc mặt càng nghiêm trọng. Theo kinh nghiệm của bà, bà Tô Đình đang kiệt sức.
Đây là dấu hiệu .
Hạ Diễm hiểu những chuyện , dì Vương thế tưởng sinh , ngẩng đầu lên hớn hở hỏi: "Thế sắp ạ?"
Dì Vương gượng , xoa đầu nó: "Chắc sắp , con kiên nhẫn đợi thêm chút nữa."
Hạ Diễm gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!"
Chẳng từ lúc nào, động tác của một già một trẻ trở nên đồng bộ, chỉ khác là đứa bé thì tươi rói, lớn thì vẻ mặt lo âu, chốc chốc cúi xuống xem đồng hồ.