Rồi chuyện chuẩn đồ sinh, Tô Đình tưởng chuẩn đầy đủ lắm , chuyện với dì Vương xong mới kinh nghiệm và kinh nghiệm khác một trời một vực.
Mới đầy nửa tháng mà Tô Đình thấy tự tin hơn hẳn cho việc sinh nở sắp tới.
Đang mải nghĩ thì Dư Tiểu Phương : "Hơn nữa chuyện đêm qua thì thấy dì Vương kinh nghiệm đỡ đẻ, đến lúc đó em lỡ chuyển ở nhà cũng chẳng sợ."
Tô Đình: "... Em sẽ viện nửa tháng."
Cô nhát gan, cô sợ c.h.ế.t, cô sinh con ở nhà !
Hàn Bân trở về, quả nhiên bế con, mang theo quà cáp sang nhà họ Hạ, chính thức bày tỏ lòng ơn với dì Vương.
Tuy lưng dì Vương ca thán về sự vô tâm của Hàn Bân, nhưng mặt tỏ khách khí, tuyệt nhiên kể công, bảo chẳng giúp gì nhiều, bảo mang quà về.
Hàn Bân đương nhiên chịu. Người khiêm tốn kể công, thể vì thế mà cho rằng đối phương thực sự chẳng giúp gì, coi chuyện là lẽ đương nhiên.
Hơn nữa , nếu dì Vương giúp đỡ thì vợ chắc sinh nở thuận lợi (" tròn con vuông"). Tuy đứa bé đến đột ngột đảo lộn kế hoạch của , nhưng con thì trong lòng vẫn mong ngóng vợ con bình an.
Hàn Bân chẳng những chuẩn quà cáp mà còn cho con nhận dì Vương bà nội nuôi.
Dì Vương yên. Bà tuy ngại thêm cháu, nhưng chuyện nhận họ hàng kết nghĩa thể nhận bừa.
Chồng bà mất sớm, con cái cũng c.h.ế.t yểu, nửa đời chắc chắn nương tựa nhà họ Hạ. Nếu gì bất ngờ thì phụng dưỡng bà lúc tuổi già sẽ là cha con Hạ Đông Xuyên.
Nếu vợ chồng Hàn Bân và vợ chồng Hạ Đông Xuyên quan hệ thì nhận lời cũng . sự thật trái ngược, nhận cái danh nghĩa chẳng là cố tình vợ chồng Hạ Đông Xuyên khó chịu ?
Dì Vương vội vàng khéo léo từ chối chuyện nhận họ hàng, chỉ nhận lấy món quà cảm tạ.
Chờ Hàn Bân , dì Vương liền thì thầm với Tô Đình: "Cái Hàn Doanh trưởng , ghê gớm thật đấy."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Đình hiểu ý dì Vương, : "Thực thế cũng mà dì."
Hàn Bân thực sự con nhận dì Vương bà nội nuôi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-250.html.]
Theo Tô Đình thấy thì chắc.
Cô cảm thấy Hàn Bân tám phần mười là mượn cớ để đưa bà cụ lên thế khó, khiến bà thể từ chối món quà tạ ơn. Nếu , bà mà nhận gì cả thì sẽ mãi mãi nợ ân tình .
Một món quà tạ ơn đương nhiên trả hết ơn cứu mạng, nhưng nếu nhà họ điều thì cũng đủ để bịt miệng họ .
Mà nhà họ Hạ đúng là gia đình điều.
Nghĩ đến đây, Tô Đình hỏi: "Dì mở quà xem ?"
Cô đoán, nếu Hàn Bân dùng món quà để bịt miệng họ thì giá trị chắc chắn hề rẻ. Nhìn kích thước cái hộp , khả năng cao là đồng hồ đeo tay thứ gì đó tương tự.
Dì Vương bèn bóc lớp giấy gói, mở chiếc hộp bên trong .
Nằm trong hộp quả nhiên là một chiếc đồng hồ đeo tay, còn là hiệu Hoa Mai (Titoni) nữa chứ.
Dì Vương tuy rành về các thương hiệu đồng hồ nhưng cũng từng va chạm, cầm chiếc đồng hồ lên ngắm nghía một lát hạ giọng hỏi: "Cái đồng hồ rẻ nhỉ?"
Tô Đình gật đầu: " là rẻ ạ."
Thời đồng hồ đeo tay là một trong "ba món đồ lớn" (tam đại kiện) cần khi kết hôn, nhưng "ba món lớn" thường chỉ yêu cầu đồng hồ hiệu Thượng Hải, nếu phiếu mua hàng thì tầm một trăm rưỡi là mua .
Còn đồng hồ hiệu Hoa Mai, tên vẻ quê mùa, tây bằng hiệu Thượng Hải, nhưng là thương hiệu Thụy Sĩ chính cống, hàng nhập khẩu, một chiếc 300 đồng .
Hàn Bân quả thực chịu chơi.
Nghe Tô Đình báo giá, dì Vương thất kinh: "Thế thì đắt quá, , dì trả cho ." Vừa bà định cất đồng hồ hộp.
Tô Đình ngăn tay dì Vương : "Cháu nghĩ dì cứ nhận ạ."
Dì Vương dừng : "Tại ?"
"Cháu nghĩ dì nhận đồng hồ thì Hàn Doanh trưởng sẽ yên tâm hơn nhiều. Ngược nếu trả về, khi còn lo sốt vó cảm tạ dì thế nào," Tô Đình trêu, "Biết đòi nhận dì nuôi thật đấy."