Nhà Dư Tiểu Phương ở khá xa, thấy động tĩnh cũng muộn, lúc sang đến nhà họ Hàn thì dì Vương đến , nên kể chuyện thoải mái: "Em bảo mấy bà đấy, bình thường chuyện sinh nở thì bà nào bà nấy mồm mép tép nhảy, đến lúc quan trọng thì chẳng tích sự gì. May mà dì Vương sang kịp, thì hôm nay nhà họ Hàn đám hỷ đám tang còn ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dì Vương nhẹ nhàng Tô Đình cứ tưởng Đoạn Hiểu Anh sinh nở thuận lợi, bà chỉ sang góp vui, ngờ đằng còn những chuyện . Cô lẩm bẩm: "Mẹ tròn con vuông là ."
"Cái sự tròn con vuông cũng là nhờ dì Vương nhà em ban cho đấy. Đợi mà xem, Hàn Bân về chắc chắn còn bế con sang nhà em cảm tạ chính thức nữa cơ." Dư Tiểu Phương thấy lạ, "Sao thấy dì Vương ? Dì nhà ?"
"Dì sang nhà Doanh trưởng Lý ." Tô Đình .
Dư Tiểu Phương thắc mắc: "Dì Vương với vợ Doanh trưởng Lý lắm ?"
Tô Đình nghĩ nghĩ : "Chắc là đấy ạ."
Cô thấy dì Vương là thần kỳ. Nhìn cách ăn mặc thì cũ kỹ, nhưng lẽ do sống ở thủ đô nhiều năm, tiếp xúc tiến bộ nên tư tưởng cởi mở.
Chỉ bề ngoài thì giống kiểu quảng giao, nhưng bà đảo đến mười ngày quen mặt hết các quân tẩu, quan hệ với nhiều còn . Đương nhiên là bao gồm nhà họ Hàn.
Không Tô Đình mách lẻo cấm bà qua với Đoạn Hiểu Anh, cô ấu trĩ đến mức đó. cô thì cũng khối đến kể mặt dì Vương, thế là bà ngay nhà họ Hàn mâu thuẫn với nhà .
Tuy nhiên, mối quan hệ bình thường giữa dì Vương và Đoạn Hiểu Anh liên quan mấy đến chuyện . Bà kiểu hẹp hòi thù dai. Chỉ là Đoạn Hiểu Anh vì chuyện nên khi tiếp xúc với bà cứ gượng gạo, dì Vương cũng chẳng lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, nên quan hệ cứ nhạt nhòa.
"Dì Vương sang nhà họ gì?" Dì Vương hỏi.
Tô Đình trả lời: "Chắc là mượn máy khâu để may tã lót đấy ạ."
Chuyện là của Tô Đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-249.html.]
Từ khi mang thai, nào Bách hóa Đại lầu ở thành phố, Tô Đình cũng mua chút đồ cho em bé, thể là quần áo, giày dép, hoặc đồ chơi. Mấy tháng trời tích cóp cũng kha khá đồ, qua tưởng đủ cho em bé dùng mấy tháng đầu sinh, nhưng cô quên mất thứ quan trọng nhất – tã vải.
Thực Tô Đình trẻ sơ sinh cần dùng tã vải, và dùng tã vải thì thường xuyên, nên cần chuẩn nhiều một chút.
cô cứ nghĩ chuyện vội, còn một hai tháng nữa mới sinh, cô khối thời gian để chuẩn .
Mãi đến hai hôm dì Vương hỏi, hai chuyện thì Tô Đình mới chỉ chuẩn vài cái tã là đủ. Theo lời dì Vương thì tã lót cái thứ , hai ba mươi cái là ít, bốn năm chục cái cũng chẳng nhiều.
Thế là hai ngày nay, Tô Đình và dì Vương bắt đầu điên cuồng may tã lót.
Chỉ là tã lót tuy dùng quần áo cũ sửa , nhưng khâu tay thì quá chậm. Hai họ hì hục cả ngày cũng chỉ may bốn cái tã.
Ừm, dì Vương may ba cái, Tô Đình may một cái.
Đấy là Tô Đình gác công việc, chuyên tâm may vá, mà đường kim mũi chỉ còn xiêu xiêu vẹo vẹo.
Tuy còn một thời gian nữa Tô Đình mới sinh, nhưng họ thể cứ suốt ngày gì khác, chỉ chuyên tâm việc . Suy tính , dì Vương nghĩ đến cái máy khâu nhà Doanh trưởng Lý, tranh thủ buổi sáng vợ Doanh trưởng Lý dùng máy, bà liền ôm quần áo cũ sang đó may nhờ.
Dư Tiểu Phương hiểu , cảm thán: "Em may mà dì Vương đỡ đần cho một tay, chứ đợi con sinh thì tha hồ mà luống cuống chân tay."
"Em cũng thấy may mắn." Tô Đình .
Trước khi dì Vương đến, thực Tô Đình cảm thấy cần chăm sóc. Tuy bụng to tiện bằng , nhưng cô cũng chẳng gì. Nhà Hạ Đông Xuyên quét, quần áo Hạ Đông Xuyên về giặt, cơm thể nhà ăn ăn, cô chỉ cần tự chăm sóc bản là .
từ khi dì Vương đến, Tô Đình mới phát hiện chăm sóc thực sự khác hẳn, dạo cô sống thoải mái hơn nhiều.