So sánh thế , Dư Tiểu Phương liền cảm thấy Hàn Bân chồng chẳng , chẳng thương vợ chút nào.
Tô Đình bận tâm chuyện Hàn Bân dở, cô chỉ nương theo lời Dư Tiểu Phương mà nghĩ đến bụng của Đoạn Hiểu Anh.
Cô cấn bầu tầm cuối tháng sáu đầu tháng bảy, tính đến cuối tháng là tám tháng. Đoạn Hiểu Anh t.h.a.i sớm hơn cô một tháng, tính giờ hơn chín tháng .
Theo lẽ thường, bụng Đoạn Hiểu Anh lớn hơn bụng cô mới đúng. Vốn dĩ m.a.n.g t.h.a.i càng về bụng càng lớn nhanh, nhưng hiện tại bụng hai sàn sàn .
Lúc mới phát hiện điều , Tô Đình lo lắng lắm, sợ ăn uống tẩm bổ quá đà khiến t.h.a.i nhi quá lớn, lúc sinh sẽ vất vả.
Cô vốn nghề lách, trí tưởng tượng phong phú, mấy hôm nay mơ thấy cảnh sinh khó. Có đêm ác mộng dọa tỉnh, cô còn gây gổ với Hạ Đông Xuyên một trận, chỉ vì trong mơ khi bác sĩ hỏi "giữ giữ con", chút do dự chọn giữ con.
Tỉnh dậy, cô nhất thời phân biệt mơ thực, chỉ thấy đàn ông mắt quá đáng ghét, liền tát cho Hạ Đông Xuyên hai cái.
Hạ Đông Xuyên đ.á.n.h oan, ôm cô dỗ dành cả buổi mới nguyên do cơn thịnh nộ của vợ. Lúc chẳng màng đến sự oan ức của , chỉ xốc tinh thần an ủi cô, đồng thời tập trung cao độ đối phó với những câu hỏi hóc b.úa bất thình lình cô ném .
Vất vả lắm mới dỗ yên vợ, Tô Đình mệt quá lăn ngủ, còn Hạ Đông Xuyên thì chong mắt suy nghĩ hơn nửa đêm. Sáng hôm khi , cố ý lay Tô Đình dậy, với cô rằng nếu thực sự xảy tình huống chọn con, chỉ cần cô.
Lúc Tô Đình quên béng chuyện đêm qua, đang ngủ ngon đ.á.n.h thức, một tràng những lời chẳng , trong lòng thấy cảm động mà chỉ thắc mắc lên cơn gì.
Mãi đến khi ngủ đẫy mắt tỉnh dậy, Tô Đình mới nhớ đầu đuôi câu chuyện.
Cô khá hài lòng với câu trả lời của Hạ Đông Xuyên, nhưng vẫn dám mang chuyện sinh nở đ.á.n.h cược. Cô đặc biệt thỉnh giáo Dư Tiểu Phương, Trần Thiếu Mai và những từng sinh con, hỏi xem nên giảm khẩu phần ăn .
Nghe họ trả lời xong, Tô Đình mới bụng tính là to, cùng lắm chỉ thuộc dạng bình thường. Bụng cô và Đoạn Hiểu Anh ngang là do bụng Đoạn Hiểu Anh quá nhỏ, lẽ do dinh dưỡng theo kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-245.html.]
Biết lo bò trắng răng, Tô Đình thở phào nhẹ nhõm, đó cũng để ý đến Đoạn Hiểu Anh nữa.
Giờ nghĩ , Đoạn Hiểu Anh m.a.n.g t.h.a.i đến nay chắc cũng chín tháng rưỡi .
Tuy "mang t.h.a.i mười tháng", nhưng trong y học, một tháng t.h.a.i kỳ thực tế chỉ tính là 4 tuần (28 ngày), nên "mười tháng" cũng là tròn 10 tháng dương lịch. Tính theo tháng tự nhiên, thông thường hơn chín tháng là sẽ sinh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Đình hỏi: "Cô bây giờ thể chuyển bất cứ lúc nào nhỉ? Sao vẫn ở nhà, đến bệnh viện sớm một chút?"
Giao thông đảo thuận tiện, nếu chuyển tại nhà mới đưa bệnh viện thì dễ chút nào. Nhất là ban đêm, thuyền bè đều ngừng hoạt động, một khi trở thì cơ bản chỉ thể sinh tại nhà.
Trình độ y tế thời kém xa đời , cho dù đến bệnh viện sinh Tô Đình còn thấy thấp thỏm, nghĩ đến cảnh sinh ở nhà cô thấy rùng .
Vậy mà Đoạn Hiểu Anh dường như chẳng vội vã chút nào, sắp đến ngày sinh vẫn cứ ở nhà.
Dư Tiểu Phương : "Ai khi nào cô sinh, nhỡ đến bệnh viện nửa tháng trời thì tốn kém bao nhiêu!"
"Cô đến bệnh viện chờ, lỡ chuyển ở nhà thì ?" Tô Đình cảm thấy chỉ cần tròn con vuông, tốn thêm chút tiền cũng đáng.
Dư Tiểu Phương cho là đúng: "Thì sinh ở nhà chứ !"
Cô thấy việc sinh con tại nhà gì to tát. Cô đẻ ba đứa con, đến giờ còn chẳng cổng bệnh viện về hướng nào, chẳng vẫn sống sờ sờ đây ?
Tô Đình: "..."
Tuy Dư Tiểu Phương cũng lý, nhưng Tô Đình vẫn cảm thấy đến bệnh viện sinh con an hơn. Vì thế hôm gặp Đoạn Hiểu Anh đường, cô nhắc khéo chuyện bệnh viện.