Tô Đình: "..." Bị chê .
Tuy dì Vương chê Tô Đình việc chậm chạp, nhưng thực tế hai sống chung khá hòa hợp.
Dì Vương tuy là bề nhưng cậy thế bắt bẻ Tô Đình, cũng hiểu rõ nhiệm vụ của khi đến đây, nên cứ thế chăm lo cơm nước cho cô.
Tô Đình tuy quá chăm chỉ, nhưng cũng đến mức lười chảy thây, thấy bà cụ việc cũng phụ một tay, dù đa phần là bà đuổi nghỉ.
Hơn nữa miệng cô ngọt, ngày nào cũng khen bà đủ kiểu, dỗ bà cụ vui như mở cờ trong bụng. Giờ bà cô còn thấy thuận mắt hơn Hạ Đông Xuyên nhiều.
Hạ Đông Xuyên bất mãn.
Rõ ràng khi dì Vương đến cũng khối việc, lúc đó Tô Đình chẳng năng gì, giờ là dì Vương thì miệng cô ngọt xớt thế?
Tô Đình xong thầm nghĩ: Anh với dì Vương mà giống !
Nếu cô và Hạ Đông Xuyên mâu thuẫn, trừ khi cô sai lè lè, còn thì chắc chắn xuống nước . Hắn dỗ cô vui cô mới xem xét hòa .
nếu cô và dì Vương mâu thuẫn, trừ khi cô đúng lý hợp tình, còn chắc chắn cô nhún nhường .
Thứ nhất là tôn trọng lớn, thứ hai là để Hạ Đông Xuyên kẹt ở giữa khó xử. Còn khi dỗ êm bà cụ sang trút giận lên đầu Hạ Đông Xuyên thì là chuyện khác.
Nói trắng , đây là vấn đề chuỗi thức ăn trong gia đình.
Và Hạ Đông Xuyên, nghi ngờ gì nữa, ở đáy chuỗi thức ăn.
Nghe xong lý thuyết chuỗi thức ăn của Tô Đình, Hạ Đông Xuyên im lặng hồi lâu mới hỏi: "Anh với Tiểu Diễm ai địa vị cao hơn?"
"Anh so đo với trẻ con gì? Không thấy hổ ?" Tô Đình lảng tránh.
Hạ Đông Xuyên thần sắc thản nhiên, chút hổ thẹn: "Đương nhiên là hổ. Em lảng tránh thế , chẳng lẽ địa vị của còn bằng nó?"
Tô Đình thầm nghĩ thế chẳng quá bình thường !
mặt Hạ Đông Xuyên đen sì, cô đành an ủi: "Sao thế , dù cũng là bố Tiểu Diễm, bảo đông nó đố dám tây, bắt bài tập nó đố dám ngủ, địa vị của tất nhiên cao hơn nó ."
"Thật ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-244.html.]
"Đương nhiên, em lừa gì?" Tô Đình vẻ mặt nghiêm túc.
Hạ Đông Xuyên hài lòng, ôm vợ thương lượng: "Anh mong leo lên đỉnh chuỗi thức ăn, nhưng lúc em đối xử với và dì Vương, thể bớt phân biệt đối xử rõ ràng như thế ?"
Tô Đình đang chột , "thấu tình đạt lý" như , khỏi tự kiểm điểm: "Rõ ràng lắm ?"
Hạ Đông Xuyên khẳng định gật đầu: "Rất rõ ràng."
"Thế thế nào? Nói em xem xét." Tô Đình nhượng bộ.
Hạ Đông Xuyên ho nhẹ một tiếng: "Yêu cầu của cao, cứ mỗi ngày em dỗ dì Vương mười câu thì dỗ một câu, bù những lời khen nợ là ."
Tô Đình liếc xéo: "Trước là bao lâu?"
"Từ lúc chuyển về phòng ngủ chính đến giờ, mười tháng đấy." Hạ Đông Xuyên xong, mắt đầy mong chờ vợ, đợi những lời đường mật.
Tô Đình ngẩng đầu mỉm , giọng dịu dàng: "Ngủ ."
"Hả?"
"Trong mơ cái gì cũng đấy."
Ngay ngày đầu tiên dì Vương đặt chân lên đảo, tin đồn " chồng Tô Đình đến chăm con dâu ở cữ" lan truyền khắp khu gia đình.
Đến lúc Tô Đình tin, lời đồn thêu dệt đến mức sống động như thật. Cô tốn ít công sức mới giải thích rõ ràng rằng dì Vương chồng cô, mà là bà con bên nhà bố chồng.
Tất nhiên, việc dì Vương đến để chăm sóc cô chờ sinh là sự thật.
Nghe Tô Đình giải thích xong, Dư Tiểu Phương tấm tắc: "Thế mới , vẫn là lão Hạ nhà em tâm, cố ý sắp xếp lớn trong nhà đến chăm sóc. Chẳng bù cho nhà họ Hàn, Đoạn Hiểu Anh sắp sinh đến nơi mà hôm qua chị ngang qua sân nhà họ, vẫn thấy cô giặt quần áo cho cả nhà đấy."
Nếu đến là ruột Hạ Đông Xuyên, Dư Tiểu Phương sẽ cảm thán như , vì cô bố Hàn Bân đều qua đời, nhờ đến cũng chẳng ai.
giờ dì Vương ruột Hạ Đông Xuyên, mà là em họ của bố , tức là bà con họ hàng.
Cô tránh khỏi việc so sánh Hạ Đông Xuyên với Hàn Bân. Một ruột đến thì mời lớn khác trong họ đến chăm vợ; thì chẳng chút động tĩnh gì, để mặc vợ bầu sắp đến ngày sinh vẫn tất bật lo toan trong ngoài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.