Tô Đình lúc mới gật đầu: "Được."
Làm xong việc trong tay, Hạ Đông Xuyên rửa tay ngoài.
Đi một vòng quanh khu nhà, cuối cùng tìm thấy Hạ Diễm ở bãi cát. Quả nhiên thằng bé coi lời Tô Đình như gió thoảng bên tai, cầm tiền Cung Tiêu Xã mua một đống pháo lớn, pháo ném, pháo diêm, còn cả mấy quả pháo kép.
Lúc Hạ Đông Xuyên tìm đến, Hạ Diễm đang cùng mấy đứa trẻ choai choai vây quanh một chỗ, vùi pháo kép xuống cát.
Vùi xong, đám trẻ tản . Hạ Diễm quẹt diêm, cúi châm ngòi pháo, đầu hét lên bỏ chạy, đám trẻ cũng tan tác như chim vỡ tổ.
Chỉ là ngòi pháo ngắn, Hạ Diễm chạy mấy bước thì pháo nổ tung, cát bụi hất tung lên cao v.út.
Hạ Diễm tò mò, chạy ngoái , cát tạt thẳng mặt, vội vàng đưa tay vuốt mặt, vuốt "phì phì" nhổ cát trong miệng .
Đang nhổ cát thì đột nhiên thấy bóng Hạ Đông Xuyên, nó giật kêu lên: "Bố!"
Hạ Đông Xuyên tới, đưa tay phủi đầu cho nó, đó xòe tay : "Con còn bao nhiêu pháo?"
"Còn nhiều lắm ạ." Hạ Diễm hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn móc hết pháo trong túi .
Hai hộp pháo ném, hai hộp pháo diêm, một nắm pháo thăng thiên, ba bốn quả pháo kép.
Hạ Đông Xuyên trả pháo diêm và pháo ném, chỗ còn đút túi : "Tịch thu."
Hạ Diễm ngẩn : "Bố!"
"Sao?"
"Đây là pháo con mua mà!"
"Dùng tiền của ai?"
Hạ Diễm phẫn nộ: "Là cho con tiền! Chứ tiền của bố!"
"Tiền của con chính là tiền của bố, ?" Hạ Đông Xuyên hỏi đưa hai ngón tay ấn nhẹ trán Hạ Diễm khi nó lao tới định giật pháo.
Hạ Diễm ấn lùi hai bước mới giữ thăng bằng, mím c.h.ặ.t môi, ôm trán, tức giận trừng mắt bố: "Mẹ cho con thì là tiền của con! Tiền là của con, pháo cũng là của con, bố cướp đồ của con!"
"Lúc đưa tiền bảo con thế nào? Bảo đừng mua pháo thăng thiên, đừng mua pháo kép," Hạ Đông Xuyên mở đồ trong tay , "Đây là cái gì?"
Hạ Diễm chột : "Cái... cái là pháo thăng thiên với pháo kép."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-237.html.]
"Con lời , bố tịch thu mấy thứ , vấn đề gì ?" Hạ Đông Xuyên tiếp tục hỏi.
"Không ạ." Hạ Diễm lắc đầu, nhưng vẫn tiếc của, " con mua mà." Không chơi phí lắm.
Tuy mong bố khoan hồng nhưng nửa câu Hạ Diễm dám .
Hạ Đông Xuyên đoán suy nghĩ của con, : "Mấy đứa trẻ con chơi mấy thứ nguy hiểm lắm. Hai loại bố tạm thời tịch thu, tối rảnh bố sẽ dẫn con chơi."
Hạ Diễm sợ Hạ Đông Xuyên chỉ để dỗ , chớp mắt hỏi: "Thật ạ?" Hy vọng nhận lời hứa từ bố.
Hạ Đông Xuyên mắc bẫy, chỉ : "Không tin thì thôi." Rồi đút pháo túi định .
Hạ Diễm vội vàng ôm lấy chân bố, to tiếng : "Tin! Tin ạ! Con tin! Bố nhớ là con đợi bố tối dẫn chơi pháo đấy nhé!"
Hạ Đông Xuyên dừng bước, cúi đầu thằng con đang tính toán chi li, khẩy: "Biết ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đi hai bước, dặn: "Không mua pháo nữa, nhất là pháo kép, càng nhặt pháo đốt , nếu để bố thì tối đừng hòng đốt pháo, mà còn ăn đòn đấy."
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Hạ Diễm điều: "Con ạ!"
Việc đầu tiên Hạ Đông Xuyên khi về nhà là lôi nắm pháo thăng thiên và pháo kép trong túi , ném lên bàn ăn.
"Mấy thứ ở thế?" Tô Đình thắc mắc.
"Em đưa tiền cho Tiểu Diễm, nó liền chạy Cung Tiêu Xã mua đống đấy."
"Em bảo nó đừng mua mấy loại mà?"
"Nó để tai. Vừa nãy tìm thấy nó, nó đang cùng bọn Trương Tiểu Khải vùi pháo kép cát cho nổ, cát b.ắ.n đầy ." Hạ Đông Xuyên , "Đợi mà xem, tí nó về chắc chắn cát."
Tô Đình đếm pháo bàn, hỏi: "Anh tịch thu hết của nó ?"
Hạ Đông Xuyên gật đầu: "Ừ, để cho nó pháo diêm với pháo ném, còn ở đây hết."
"Lúc tịch thu nó ?"
"Sắp thì bảo tối dẫn nó chơi cùng, thế là nín." Hạ Đông Xuyên bếp kiểm tra nồi thịt dê hầm lò than, dùng đũa chọc chọc, "Hình như đấy."
Hầm xong thịt dê, các nguyên liệu khác cũng chuẩn hòm hòm. Khâu chuẩn cho bữa tất niên coi như xong, đến giờ chỉ việc xào nấu là , hai vợ chồng cũng rảnh tay.