Hạ Diễm tuy bài trong phòng nhưng hồn vía bay mất , chỉ vì bài tập xong nên dám ngoài chơi thôi. Nghe bố hỏi, nó lập tức nhảy xuống ghế, liên thanh hỏi: "Sắp luộc sủi cảo ạ? Là bố luộc ạ? Con ăn bao nhiêu cũng ạ?"
Hạ Đông Xuyên lượt trả lời: "Phải, , miễn là con ăn hết thì bao nhiêu cái cũng ."
Hạ Diễm c.h.é.m gió: "Thế con ăn một trăm cái!"
"... Biết , nấu cho con mười cái."
Tưởng bố nhầm, Hạ Diễm chạy theo ngoài nhấn mạnh: "Là một trăm cái! Không mười cái ạ!"
Hạ Đông Xuyên lườm nó: "Một trăm cái con ăn hết nổi ?"
"Hết chứ ạ, sức ăn của con lớn lắm!" Hạ Diễm chớp mắt, vô cùng tự tin bản .
Hạ Đông Xuyên thầm nghĩ tao thấy cái bụng mày thì bé mà cái gan mày thì to đấy, chỉ đống sủi cảo bàn : "Một trăm cái sủi cảo, ăn hết thừa một cái, bố đ.á.n.h con một cái, chịu ?"
Hạ Diễm hoảng hồn: "Sao đ.á.n.h con ạ?"
"Lãng phí thức ăn thì đ.á.n.h," Hạ Đông Xuyên lặp , "Nghĩ kỹ , con ăn bao nhiêu cái?"
Hạ Diễm ăn đòn, vẻ mặt đầy rối rắm, một lúc mới hỏi: "Mẹ ăn bao nhiêu cái ạ?"
"Hai mươi cái."
"Thế con cũng ăn hai mươi cái ." Hạ Diễm xong lén sắc mặt bố, bổ sung thêm, "Con sẽ cố gắng ăn hết để đ.á.n.h."
Hạ Đông Xuyên lúc mới hài lòng, bắc nồi nước lên luộc sủi cảo.
Hạ Đông Xuyên bảo là luộc sủi cảo, nhưng khi bưng lên bàn thì chỉ sủi cảo luộc, mà còn cả sủi cảo chiên vàng ruộm. Sủi cảo luộc cũng chia hai loại: loại nước dùng và loại vớt đĩa chấm nước sốt hoặc bột ớt.
Vì thế bữa cơm tuy chỉ sủi cảo nhưng phong phú.
Vị sủi cảo cũng ngon, nhân thịt nạc trộn với cải thảo băm nhỏ ăn thanh, hề ngấy, vỏ bánh cán cũng dai, độ dày .
Nước chấm pha từ xì dầu, dấm và chút muối, thiên về vị chua. Bột ớt thì cay nồng, nhưng vị của sủi cảo trung hòa bớt cái cay đó. Tô Đình thích, ăn đến cuối bỏ luôn cả nước chấm, chỉ chuyên tâm chấm bột ớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-232.html.]
Sủi cảo chiên ăn giòn tan rôm rốp, thơm lừng ngon miệng, một Hạ Diễm xử lý hơn nửa đĩa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sủi cảo nước thì phần lớn chui bụng Hạ Đông Xuyên, ăn khỏe, lúc nào cũng là vét nồi.
Cơm no rượu say, Hạ Diễm về phòng bài tập, Tô Đình tiếp tục tính sổ sách, nhiệm vụ rửa bát đương nhiên rơi tay Hạ Đông Xuyên.
Hắn rửa bát, dọn dẹp bếp núc sạch sẽ, dùng l.ồ.ng bàn đậy hơn hai mươi cái sủi cảo còn thừa , ngoài với Tô Đình: "Còn thừa hơn hai mươi cái đấy, sáng mai hai con nhớ ăn nhé."
"Vâng." Tô Đình đáp, gấp cuốn sổ chuẩn về phòng.
Vừa lên, cô Hạ Đông Xuyên ôm lấy eo. Hắn áp tai bụng cô, nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay em bé đạp ?"
"Ban ngày đạp một lúc, nhưng nhanh lắm là thôi."
Hạ Đông Xuyên ừ một tiếng, cẩn thận ngóng một hồi nhưng chẳng thấy gì, đành tự an ủi: "Chắc ban ngày con chơi mệt nên giờ đang ngủ, mai tiếp ."
Tô Đình thế thì mím môi mãi.
Qua Tết Dương lịch chẳng bao lâu thì đến sinh nhật Hạ Đông Xuyên.
Hôm nay cũng chẳng khác ngày thường là mấy, ban ngày Hạ Đông Xuyên vẫn , Hạ Diễm vẫn học. Nếu gì đặc biệt thì chắc là việc Tô Đình định tạo bất ngờ cho chồng, tối nay sẽ tự xuống bếp.
Tô Đình tự lượng sức , dám mơ mộng tiệc Mãn Hán tịch, thậm chí còn chẳng định nấu cơm, mà tính nấu một nồi mì.
Dù sinh nhật ăn mì trường thọ, nấu mì cũng coi như hợp cảnh.
Để bát mì trông phong phú hơn, và cũng để chính nuốt trôi (dạo cô thỉnh thoảng cũng ăn mì nhưng thích kiểu nước lèo lõng bõng, bỏ nhiều đồ ăn kèm mới ), sáng ăn xong Tô Đình trạm cung ứng hải sản một chuyến. Trai, sò, tôm he... cứ cái gì vỏ mà trạm bán và cô ăn là mua hết về, định sơ chế nấu chung với mì.
Vì thế khi Hạ Đông Xuyên về nhà buổi tối, bày mặt là một bát mì hải sản thập cẩm to đùng.
Tuy hổ lốn chẳng dáng mì trường thọ tẹo nào, nhưng cũng ngon mắt phết. Hạ Đông Xuyên ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt mong chờ của Tô Đình: "Ăn ."