Hạ Đông Xuyên ừ ngẩng đầu lên.
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, Tô Đình áp hai bàn tay đầy kem nẻ trực tiếp lên mặt , đó sức xoa lên xoa xuống.
Mùi thơm xộc mũi, Hạ Đông Xuyên phản xạ ngửa đầu , nhưng động đậy, Tô Đình liền : "Anh còn ngửa là em ngã đấy!"
Hạ Đông Xuyên dám cử động, chỉ đành mặc kệ Tô Đình loạn mặt , bất đắc dĩ : "Em bảo ép bôi kem nẻ cơ mà?"
"Nói thế thôi mà cũng tin ?" Trên mặt Tô Đình là nụ ranh mãnh.
Hạ Đông Xuyên: "..." Hắn tin thật.
Thấy hé răng, Tô Đình dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve má : "Hơn nữa bắt bôi kem là cho thôi. Anh tự cảm nhận xem, bôi xong mặt đỡ căng hơn ? Da dẻ thư giãn hơn ?"
Hạ Đông Xuyên theo lời cô cảm nhận một chút, cũng chẳng thấy da dẻ thư giãn hơn chỗ nào, chỉ thấy tay cô sờ lên mặt thoải mái, bèn đáp một tiếng hàm hồ: "Ừ."
Tô Đình thuận thế hỏi: "Thế bôi kem nẻ nữa ?"
Hạ Đông Xuyên cảm thấy, nếu tối nào cũng cô bôi kem giúp như thế , cũng thể "miễn cưỡng" để cô xoa nắn một phen.
Tuy lúc đó Hạ Đông Xuyên cảm thấy gì, nhưng đến hôm ngoài gặp gió, cần Tô Đình nhắc , chính cũng tự nhận lợi ích của việc bôi kem nẻ.
Tối hôm đó, Tô Đình lôi kem nẻ bôi cho . Lần còn kháng cự nữa, cứ để mặc cô gì thì , từ mặt mũi xuống đến tận tay chân.
Thái độ mềm mỏng quá rõ ràng, Tô Đình nhận cũng khó. Cô nhướng mày hỏi: "Hôm nay trốn nữa thế? Nghĩ thông , quyết định ngoan ngoãn bôi kem ?"
Hạ Đông Xuyên chịu thừa nhận, chỉ : "Anh sợ em ngã."
Tô Đình liếc xéo , một lúc sang cầm thỏi son dưỡng bàn trang điểm lên, vặn : "Nếu từ bỏ chống cự thì bôi luôn cả son dưỡng ."
Lông mày Hạ Đông Xuyên nhíu c.h.ặ.t. Tuy miễn cưỡng chấp nhận kem nẻ, nhưng vẫn cảm thấy đàn ông con trai mà bôi son thì kỳ cục quá.
Thấy Tô Đình cầm thỏi son tiến càng lúc càng gần, Hạ Đông Xuyên đành đưa tay nắm lấy cổ tay cô: "Đừng nghịch nữa."
"Em nghịch lúc nào? Đây là cho thôi, tự sờ thử xem, môi khô đến mức nào ." Tô Đình đưa tay ấn nhẹ lên môi Hạ Đông Xuyên.
Hắn cứng mặt đáp: "Thế cũng cần dùng son."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-230.html.]
"Khô nứt cả m.á.u mà còn bảo cần dùng son dưỡng á?"
"Chút m.á.u thôi, cả."
"Em thấy đúng là c.h.ế.t vì sĩ diện!" Tô Đình lạnh, xoay thỏi son , tự bôi lên môi .
Tô Đình cứng đầu như Hạ Đông Xuyên. Dù đang m.a.n.g t.h.a.i nhưng từ khi đông cô vẫn dùng son dưỡng đều đặn, nên môi cô vốn mềm mại, thoa thêm chút son dưỡng liền ánh lên vẻ căng mọng đầy sức sống.
Hạ Đông Xuyên chăm chú động tác của cô, ghé c.ắ.n một cái lên đôi môi . thừa kết quả của hành động đó lúc , ngoài việc dính đầy son thì chắc chỉ nhận sự hổ và bực bội của cô.
Hắn đang mải nghĩ thì Tô Đình hành động. Cô cúi , áp môi lên môi .
Một cái, một cái nữa.
Đến khi môi cũng vương chút son bóng cô mới lùi , nhắc nhở: "Bặm môi ."
Hạ Đông Xuyên bặm môi, lúc mới hồn: "Em đang bôi son cho đấy ?"
" , em nghĩ cả ngày mới cách đấy, hữu hiệu ?" Tô Đình ranh mãnh, thấy định đưa tay lau miệng liền trừng mắt, "Không lau! Lau thì tối nay sang ngủ với Tiểu Diễm!"
Hạ Đông Xuyên nhíu mày: "Dính dính nhớp nhớp."
Tô Đình đáp trả đầy ghét bỏ: "Môi còn khô khốc kìa, hôn đau cả ."
Hạ Đông Xuyên nữa, lặng lẽ cô.
Tô Đình nghiêng giường, ngẩng đầu .
Hồi lâu , Hạ Đông Xuyên cúi xuống, hôn nhẹ lên môi Tô Đình: "Giờ hết đau ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ừm." Vẫn là vị cam ngọt ngào.
Sau tối hôm đó, Hạ Đông Xuyên coi như đầu hàng, mỗi tối đều để mặc Tô Đình gì thì .
Có điều cũng tranh thủ quyền lợi cho , yêu cầu bôi son trực tiếp lên môi, mà bắt Tô Đình giống như tối hôm đó: tự bôi cho in sang môi .