Vì giày da nhập từ Thượng Hải về nên giá bán bao gồm cả phí vận chuyển, giá mỗi đôi đắt hơn một hai đồng.
Dù giá đắt hơn Thượng Hải một hai đồng, nhưng đối với đại đa thì đôi giày da cũng đủ rẻ . Ngày đầu tiên Bách hóa Đại lầu bán giày da 765, xếp hàng đông đến mức chật ních cả tầng lầu.
Tuy cảnh tượng hoành tráng đó qua lâu và xuất hiện thứ hai, nhưng điều đó ảnh hưởng đến sự thật rằng giày da 765 là hàng hiếm ở thời đại .
Tô Đình mua giày da tặng Hạ Đông Xuyên để chạy theo mốt, mà vì mua đôi giày về, ngày thường doanh trại cũng thể .
Việc Tô Đình cũng mới tình cờ gần đây.
Vì Hạ Đông Xuyên từng , cô cũng cố ý hỏi, cho nên cô vẫn luôn tưởng rằng ngoại trừ áo ba lỗ mặc trong, tất cả mũ, áo khoác, quần quân phục, thắt lưng và giày da lộ ngoài, Hạ Đông Xuyên đều chỉ thể dùng đồ quân đội cấp phát.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến mỗi mua quần áo cho cả nhà, cô đều bỏ qua Hạ Đông Xuyên. Quanh năm suốt tháng đều mặc quân phục, quần áo mua về cũng chẳng mặc mấy , giống như bộ sơ mi quần tây mua đó, mặc mấy bận.
Thỉnh thoảng mua cho một bộ là , mua nhiều lãng phí tiền và phiếu.
Hạ Đông Xuyên thường hai loại giày: một là giày da phối với quân phục chính quy, hai là giày giải phóng. Hắn lẫn lộn hai loại, giày hỏng thì tìm sửa, đợi đến khi đổi mùa phát giày mới, chứ từng nghĩ bảo Tô Đình mua cho một đôi.
Cho nên đây Tô Đình thực sự nghĩ nhiều, mãi đến Trần Thiếu Mai phàn nàn về chồng , từ khi mua giày da mới thì khoe khoang ngớt, ngày nào đường giày da cũng kêu cộp cộp. Cô thắc mắc hỏi: "Chồng chị ngày nào về nhà cũng giày mới ?"
Trần Thiếu Mai sửng sốt: "Đâu , lão từ sáng, tối về, gì?"
Tô Đình thấy sai sai, hỏi kỹ mới họ phép giày tự mua.
Tô Đình nghĩ thầm khéo, quà sinh nhật cho Hạ Đông Xuyên đây.
Chọn xong giày, Tô Đình bảo Hạ Đông Xuyên thử size.
Vốn cô định cho một bất ngờ, nhưng giờ đang ngay bên cạnh, còn bất ngờ cái nỗi gì, thôi kệ, cứ thử xem chân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-228.html.]
Tuy Hạ Đông Xuyên từng nghĩ đến việc mua giày, nhưng vợ mua cho, trong lòng vui. Vẻ mặt nghiêm túc nhưng trong lòng nở hoa, thử giày, một lúc lâu : "Khá lắm, giày thoải mái cực, đau chân chút nào."
Nhìn dáng vẻ vui sướng của , Tô Đình khỏi tự kiểm điểm, cô mua đồ cho quá ít ? Xem vui kìa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hay là mua cho thêm vài đôi giày nữa?
Cũng chỉ thể mua giày thôi, mua quần áo vẫn là vấn đề cũ, chẳng mặc mấy .
Nếu đây là 50 năm , thời đại chỉ cần tiền là quần áo mua thoải mái, Tô Đình cũng chẳng đến mức so đo tính toán thế . hiện tại mua quần áo ngoài tiền còn cần phiếu, mà cô tiếc phiếu lắm.
Nói cũng , nếu Hạ Đông Xuyên thích, Tô Đình cũng chần chừ, bảo bán hàng hóa đơn thanh toán.
Trả tiền xong, giày bán hàng đưa trực tiếp cho Hạ Đông Xuyên. Tô Đình bụng to, Hạ Diễm còn nhỏ, đồ đạc mua sắm đương nhiên do Hạ Đông Xuyên xách hết, về đến nhà mới đặt xuống.
Tô Đình chia quần áo hai phần. Một phần để dành Tết mặc, tạm thời cần giặt, cất thẳng tủ. Một phần là quần áo mặc ngay, đống giặt gấp, nhất là hai cái quần bầu của cô, đang chờ để mặc đây.
Đến lượt đôi giày mua cho Hạ Đông Xuyên, Tô Đình khó xử. Nên đưa cho bây giờ đợi đến sinh nhật?
Cô ngẩng đầu Hạ Đông Xuyên.
Hắn chếch phía cô, đang chăm chú uống nước, cô, dường như cũng quan tâm cô xử lý đôi giày thế nào.
Nghĩ đến hai đôi giày của vẫn còn , Tô Đình xoay tay, bỏ hộp giày đống đồ Tết, thôi cứ đợi sinh nhật hẵng đưa.
Tô Đình phân loại quần áo xong, đến lượt Hạ Đông Xuyên việc.
Thấy đôi giày thử xếp đống đồ Tết, Hạ Đông Xuyên ý kiến gì, cũng hỏi nhiều. Tết giày mới cũng .