Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 215

Cập nhật lúc: 2025-12-31 09:29:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là con đẻ của .

 

Để Hạ Diễm cảm thấy là một bà ăn , khi học kỳ mới bắt đầu, Tô Đình quyết định xốc tinh thần, tiếp tục vẽ bộ truyện tranh liên ngưng hơn nửa tháng kể từ khi mang thai.

 

Trong lúc sửa sang bản thảo vẽ xong, cô rút đủ trang cho ba kỳ đăng báo, bỏ phong bì dán tem gửi .

 

Nói đến cũng khéo, cô gửi câu chuyện mới thì nhận hợp đồng gửi từ nhà xuất bản, kèm theo đó là phí xuất bản kỳ đầu tiên của bộ "Ra khỏi thôn Đào Hoa", tổng cộng là 195 đồng.

 

Nhận phiếu chuyển tiền, Tô Đình trong lòng ngạc nhiên.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Trước cô cũng từng xuất bản sách, hợp đồng nhanh nhưng nhà xuất bản trả tiền tích cực như . Duyệt bản thảo xong chỉ đưa 30%, sách thị trường nửa năm mới đưa nốt 70% còn , dây dưa một hai năm mới cầm đủ tiền là chuyện thường.

 

Không ngờ nhà xuất bản trả tiền sòng phẳng, hợp đồng ký liền thanh toán một nửa nhuận b.út, khoản còn cũng cần chờ lâu như , truyện tranh cứ mắt thị trường là sẽ thanh toán.

 

Về thời gian truyện tranh mắt, tạm định là ba tháng , tức là giữa tháng 11.

 

Tốc độ , nhanh thật đấy!

 

Tô Đình trong lòng hài lòng, rốt cuộc truyện tranh mắt càng nhanh thì nhà xuất bản chuyển tiền cũng sẽ càng sớm.

 

rút tiền nhuận b.út, chủ nhật cả nhà thành phố một chuyến. Đến bưu điện nhận tiền xong, họ ghé Bách hóa Đại lầu mua sắm tưng bừng.

 

Tuy bề ngoài, từ khi m.a.n.g t.h.a.i đến nay dáng Tô Đình đổi quá nhiều, nhưng cô tự béo lên một chút, sờ bụng cũng thấy tròn trịa hơn .

 

Cô sợ qua một thời gian nữa quần cũ sẽ mặc , nên mua mấy chiếc quần cạp rộng. Cô mua đồ chuyên dụng cho bà bầu vì một là chắc hợp , hai là nếu tháng 11 truyện tranh mắt, lúc đó cô chắc chắn lên thành phố chuyến nữa, cần thiết mua đồ sớm như .

 

Ừm...

 

Lời từ miệng cô quả thực đáng tin lắm. Bởi vì cái ồn ào bảo cần thiết mua quần áo sớm như Tô Đình, lúc ngang qua quầy bán đồ sơ sinh, kìm mà mua ngay hai bộ áo liền quần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-215.html.]

 

Tô Đình cảm thấy chuyện thể trách cô , tất cả là tại quần áo quá đáng yêu!

 

Cô còn mua cả mũ đầu hổ và giày đầu hổ, mũ và giày đều bằng vải đỏ chỉ vàng, đặc biệt vui mắt. Nhất là đôi giày, chỉ to bằng lòng bàn tay, mini dễ thương, cô thực sự cưỡng sự cám dỗ.

 

Chỉ là khi lên thuyền xuống, Tô Đình lấy đồ mua cho em bé ngắm, một lúc liền phát hiện vấn đề.

 

Áo liền quần màu vàng nhạt và xanh non, với mũ đầu hổ giày đầu hổ màu đỏ... hình như hợp tông lắm nhỉ?

 

Về việc , Hạ Đông Xuyên phát huy bản tính đàn ông thô kệch, cho là đúng : "Trẻ con mặc quần áo thì cần gì hợp hợp, kích cỡ vặn là ."

 

Tô Đình: "..."

 

Tô Đình cứ tưởng thành phố sẽ là lúc "Ra khỏi thôn Đào Hoa" mắt, nhưng thực tế tháng 9 còn trôi qua, cô nhận thư của nhà xuất bản.

 

Bản thảo câu chuyện mới của cô về cơ bản vấn đề gì.

 

vì là truyện dài kỳ, nhà xuất bản chút băn khoăn. Cho nên trong thư gửi tới , họ hỏi kỹ về những chi tiết cô rõ trong thư gửi đó.

 

Tô Đình xem thư xong, cảm thấy giải thích những lo lắng của nhà xuất bản cũng khó, chỉ là thư qua quá phiền phức, bèn quyết định lên thành phố gọi điện thoại chuyện trực tiếp cho nhanh.

 

Thế là nhân dịp Hạ Đông Xuyên nghỉ thứ bảy, hai vợ chồng bưu điện thành phố một chuyến.

 

Thời buổi đều là chế độ nghỉ một ngày (chủ nhật), nên thứ bảy nhà xuất bản vẫn việc. Điện thoại gọi nhanh kết nối. Ban đầu máy là một trai trẻ, nhưng khi cô là "Một Quả Sầu Riêng" tìm biên tập viên bàn về truyện mới, đầu dây bên nhanh đổi thành một phụ nữ.

 

Người phụ nữ đó chính là Vương Tĩnh Phương, biên tập viên phụ trách của Tô Đình. Lần truyện mới Tô Đình gửi đăng nhiều kỳ cũng do cô phụ trách.

 

 

 

 

Loading...