Sau khi nhận thư, nhà xuất bản sắp xếp phân loại một , đó cử gửi thư , cùng với hợp đồng xuất bản bộ bản thảo "Ra Đào Hoa Thôn" đến Dung Thị.
Một ngày hạ tuần tháng 7, khi Tô Đình ngang qua phòng trực ban đột nhiên gọi .
Ba phút , cô cầm tay tờ giấy thông báo nhận hàng thuộc về từ trong đống thư từ ở phòng trực ban.
Nhìn gửi giấy thông báo, đầu Tô Đình hiện ba dấu chấm hỏi. Nhà xuất bản gửi cái gì cho cô ? Còn đặc biệt ghi chú nhắc cô khi nhận kiện hàng nhớ xe…… ba bánh?!!
Vì tờ giấy thông báo nhận hàng bất ngờ , chủ nhật Tô Đình và Hạ Đông Xuyên thành phố một chuyến. Lần họ đưa Hạ Diễm theo, vì bưu điện lấy đồ, dẫn theo trẻ con ngược vướng víu.
Tô Đình cũng theo lời khuyên của nhà xuất bản là đạp xe ba bánh nhận bưu kiện. Cô vẫn cảm thấy nhà xuất bản thể gửi quá nhiều đồ đến mức đó, khả năng chỉ là hai gói bưu kiện cỡ lớn mà thôi. Hơn nữa Hạ Đông Xuyên , xe ba bánh chở đồ thì xe đạp của cũng chở về , chỉ là tốn dây thừng một chút.
Ừm, bọn họ cố ý mang theo một cuộn dây thừng to, chỉ sợ đến lúc đó đủ dây buộc.
chờ đến khi thấy bưu kiện, Tô Đình phát hiện dây thừng vẫn là mang thừa. Chỉ hai bao tải dứa, hai sợi dây dài hơn 1 mét là thể buộc chắc chắn . Cô còn tưởng nhà xuất bản gửi bao nhiêu đồ cơ!
Tô Đình ký nhận hỏi nhân viên bưu điện: "Đồng chí, trong bao tải đựng gì ?"
"Chúng chỉ lo nhận hàng, rõ lắm." Nhân viên bưu điện hòa nhã trả lời.
Tô Đình "" một tiếng, ký xong biên lai và cảm ơn nhân viên, liền cùng Hạ Đông Xuyên xách hai bao tải dứa ngoài.
Tuy rằng Tô Đình cũng đỡ một tay, nhưng cơ bản dùng sức. Hạ Đông Xuyên sức lực lớn, một tay xách một bao tải đối với mà nhẹ nhàng như .
Tô Đình mắt, cảm thấy cho dù đạp xe tới, Hạ Đông Xuyên chắc chắn cũng thể nhẹ nhàng vác hai bao tải về. Nhà xuất bản đúng là gì về sức lực của Hạ Đông Xuyên.
Ra khỏi bưu điện, đến chỗ chiếc xe đạp dựng bên ngoài, Hạ Đông Xuyên đặt bao tải xuống, lấy dây thừng từ giỏ xe , cùng Tô Đình buộc c.h.ặ.t hai bao tải lên yên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-175.html.]
Xong xuôi, Hạ Đông Xuyên lên yên xe, một chân đạp lên bàn đạp, một chân chống xuống đất, nghiêng đầu Tô Đình : "Lên ."
Tô Đình hỏi: "Lên ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tuy rằng đồ nhà xuất bản gửi tới nhiều như cô tưởng tượng, nhưng hai bao tải đồ chất chồng lên , yên gì còn chỗ cho cô ?
Hạ Đông Xuyên vỗ vỗ gióng ngang phía : "Chỗ ."
Trước Tô Đình xem phim truyền hình về thời xưa thiếu những cảnh thế : đàn ông đạp xe, phụ nữ nghiêng gióng , dựa sát n.g.ự.c đàn ông, thêm hiệu ứng chậm, bốn mắt , bong bóng màu hồng bay phấp phới khiến cô hú hét ầm ĩ.
Bởi khi mua xe đạp, Tô Đình cũng từng chìm đắm trong ảo tưởng: để Hạ Đông Xuyên mặc áo sơ mi trắng, cô mặc váy trắng, xõa tóc, ôm lòng xe đạp, hình ảnh thật bao!
chờ đến khi mua xe đạp về thật, Tô Đình mới phát hiện, lý tưởng đầy đặn, mà hiện thực "xương xẩu". Ngồi yên cô còn thấy đau m.ô.n.g, càng đừng đến nghiêng cái gióng bé tí.
Cô sợ giữ thăng bằng.
Tô Đình ngửa đầu , giọng điệu tràn đầy nghi ngờ hỏi: "Được đấy?"
"Chắc chắn sẽ để em ngã ." Dạy Tô Đình tập xe đạp xong, Hạ Đông Xuyên mới cô sợ ngã đến mức nào.
, khi mua xe đạp về Tô Đình tập một ngày.
Vốn dĩ cô tự tin việc học xe đạp. Kiếp lên cấp hai cô bắt đầu học ngoại trú, đạp xe học hàng ngày, thế nào cũng tính là tay lái lụa. Xe Đại Giang 28 (xe Phượng Hoàng) tuy rằng cao hơn, nặng hơn chút, nhưng cần cô vác xe , cơ sở cô học chắc khó.
Học đạp xe đích xác khó, đầu quen lắm, thứ hai cô thể đạp xe vòng vèo khắp nơi.