"Chính Nghị, chúng cũng vì xót Tiểu Hoa nên mới hỏi thế thôi. Haiz, cháu khổ quá." Sử Thanh Trúc vội vàng chuyển hướng, dám thêm gì nữa.
Đèn phòng cấp cứu vẫn sáng. Thời gian trôi qua từng phút nặng nề.
Lát , Triệu Quân mồ hôi nhễ nhại chạy đến, Thái Văn Bân, và nhiều bạn học của hai em họ Chu cũng kéo tới. Cuối cùng là giáo viên chủ nhiệm của cả hai lớp.
Mọi lặng lẽ chờ đợi, ai cũng thấy Chu Anh Hoa bình an vô sự.
"Mẹ ơi, con mãi , là..."
Chu Anh Thịnh chờ mãi thấy , nỗi sợ hãi dâng lên, bé ôm Vương Mạn Vân òa.
Tiếng xé lòng của đứa trẻ khiến ai nấy đều xót xa. Vương Mạn Vân ôm c.h.ặ.t con lòng, bản cô cũng đang run rẩy. Kim tiêm tuy nhỏ nhưng đ.â.m sâu, sượt qua vùng cổ, lỡ trúng động mạch chủ thì ?
Cô càng nghĩ càng sợ. Chuyện hề trong cốt truyện gốc, liệu phận bi t.h.ả.m của Chu Anh Hoa vẫn đổi?
Chu Chính Nghị bước tới ôm trọn cả vợ và con trai lòng. Anh nghiến c.h.ặ.t răng hàm, cố gắng tỏ mạnh mẽ để chỗ dựa cho cả gia đình, dù trong lòng lo lắng chẳng kém gì vợ con.
Cuối cùng, đèn phòng cấp cứu cũng tắt.
Cửa mở, bác sĩ và y tá đẩy giường bệnh .
"Bác sĩ, con ?"
Bác sĩ tháo khẩu trang, là một đàn ông trung niên: "May mắn là vết thương cách động mạch chủ một centimet. Chỉ cần lệch một chút xíu nữa thôi thì thần y tái thế cũng cứu ."
"Rầm!"
Chu Vệ Quân đ.ấ.m mạnh tay tường. Cậu tự trách trơ mắt cháu thương.
"Trương Đan Tuyết trả giá bằng m.á.u!" Chu Vệ Quân trừng mắt vợ chồng Trương Đại Lâm đầy phẫn nộ.
"Tiểu Hoa, cháu ! Tỉnh dậy cháu, tỉnh dậy !"
Sử Thanh Trúc lao tới, lay mạnh Chu Anh Hoa đang giường bệnh, t.h.u.ố.c mê còn tan hết.
"Bốp!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-253.html.]
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Một tiếng đập tay giòn giã vang lên. Vương Mạn Vân giao Chu Anh Thịnh cho Chu Vệ Quân, lao tới hất văng tay bà .
"Bà cái gì thế hả!"
"Đồng chí già, đừng kích động. Cháu bé hết t.h.u.ố.c mê, lay mạnh thế dễ gây nôn mửa, nguy hiểm lắm." Bác sĩ vội can ngăn. "Hơn nữa vết thương ở cổ mới khâu xong, bà lay thế toạc chỉ bây giờ."
Nghe bác sĩ , vợ chồng nhà họ Trương với ánh mắt đầy ác cảm. Già đầu mà hành xử như hại c.h.ế.t cháu .
"Chị dâu, em còn sức mà lo liệu việc nhà nữa. Phiền chị sắp xếp mời hai vị nhà khách ở tạm vài ngày." Vương Mạn Vân nhờ Diệp Văn Tĩnh đuổi khéo.
"Em yên tâm, để chị lo." Diệp Văn Tĩnh ngứa mắt hai từ lâu.
"Chính Nghị, cố ý, chỉ sốt ruột quá thôi..." Sử Thanh Trúc phân bua. Bà nhà khách, con rể nhà cao cửa rộng tội gì ở trọ.
"Không cố ý mà suýt hại c.h.ế.t cháu thêm nữa ? Bà mà cố ý thì chắc nó c.h.ế.t luôn !" Vương Mạn Vân quát.
" là bà ngoại nó, hại nó! Cô bậy bạ gì thế!" Sử Thanh Trúc cãi .
"Thế mà đ.â.m nó chính là dì ruột, là con gái cưng của các đấy." Vương Mạn Vân mỉa mai.
Sử Thanh Trúc cứng họng. Trương Đại Lâm sang Chu Chính Nghị cầu cứu.
"Chị dâu, phiền chị." Chu Chính Nghị bố vợ cũ, sang nhờ vả Diệp Văn Tĩnh.
"Chính Nghị, Oánh Oánh nhà vì sinh Tiểu Hoa mà hỏng cả , nó chỉ để mỗi đứa con . Giờ Tiểu Hoa thương, chúng lo lắng còn hơn . Cậu nỡ lòng nào đuổi chúng ? Có mới nên quên luôn Oánh Oánh nhà ?"
Trương Đại Lâm tung đòn cuối cùng, lấy c.h.ế.t để ép sống.
Lúc Vương Mạn Vân tiện lên tiếng, chỉ Chu Chính Nghị mới giải quyết .
Gương mặt Chu Chính Nghị lạnh băng, ánh mắt bố vợ cũ như xa lạ.
"Bệnh tim của Oánh Oánh năm 8 tuổi, 15 tuổi đều thể chữa khỏi, chỉ là tốn kém một chút. Tiếc là ai cho cô cơ hội đó. Cô giấu bệnh sử khi lấy , nếu , thà con chứ bao giờ để cô đ.á.n.h cược mạng sống. Chính sự ích kỷ của các bảo cô giấu giếm mới dẫn đến cái c.h.ế.t đó. Giờ các hỏi , cái c.h.ế.t của Oánh Oánh chỉ liên quan đến một ?"