Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:26:18
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mạn Vân, đừng sợ, ở đây ."

 

Chu Chính Nghị siết c.h.ặ.t vòng tay, che chở cho vợ trong l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi.

 

Anh cảm nhận n.g.ự.c áo ướt đẫm, tim thắt . Vợ đang .

 

Thấy Chu Chính Nghị đến, Diệp Văn Tĩnh và bác gái béo lặng lẽ lùi xa, nhường gian cho hai vợ chồng. Chu Vệ Quân cũng ý tứ tránh chỗ khác.

 

"Chu Chính Nghị, từ nay về em thấy mặt Trương Đan Tuyết nữa."

 

Một lúc lâu , giọng Vương Mạn Vân vang lên từ trong n.g.ự.c .

 

Nhìn thấy con trai đầy m.á.u, cô chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t Trương Đan Tuyết ngay lập tức. Nếu lo cứu con, cô cho ả một bài học nhớ đời .

 

Nếu con trai , thể Chu Chính Nghị còn nể tình nhà họ Trương, nhưng giờ thì hết .

 

Anh gật đầu chút do dự: "Được."

 

"Nếu cô phán t.ử hình, xin giảm án." Vương Mạn Vân cảnh cáo.

 

"Ừ."

 

Anh gật đầu.

 

Vương Mạn Vân mệt mỏi gì nữa, cứ thế dựa chồng. Chân cô vẫn chút sức lực nào.

 

"Anh... ơi..."

 

lúc hai vợ chồng đang chờ đợi thì tiếng vang dội từ xa vọng .

 

Vương Mạn Vân giật , đẩy chồng về phía cửa. Cô nhớ là ai báo tin cho Chu Anh Thịnh mà, thằng bé đến đây?

 

"Chắc là lộ tin lúc gọi điện thoại, trường học gần đây mà, thằng bé ngay thôi." Chu Chính Nghị đoán.

 

Vương Mạn Vân gì, lao đón con.

 

Chu Anh Thịnh chạy bộ từ trường đến, ngã oành oạch mấy , mặt mũi lấm lem, đầu gối trầy xước, trán sưng vù một cục to tướng, nhưng thằng bé chẳng thấy đau, trong mắt chỉ phòng y tế.

 

Chưa đến nơi, tiếng kìm nén nãy giờ vỡ òa.

 

Oa oa lớn.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Tiếng to đến mức Chu Anh Hoa đang trong phòng cấp cứu, dù gây tê cũng nhíu mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-251.html.]

 

Ồn ào quá mất!

 

Chu Anh Thịnh thực sự hoảng sợ. Bóng ma từ vụ t.a.i n.ạ.n suýt c.h.ế.t ở ga tàu vẫn còn ám ảnh bé. Vừa tin trai đầy m.á.u đưa phòng cấp cứu, bé lao thẳng từ lớp học trạm xá.

 

Cậu bé sợ hãi tột độ. Sợ sẽ thấy một cơ thể lạnh băng như ngày xưa.

 

mất khi còn nhỏ, nhưng ký ức về cảm giác lạnh lẽo và làn da xanh xao của trong chiếc hộp gỗ đen kịt vẫn in hằn trong tâm trí non nớt của .

 

"Anh ơi..."

 

Vừa bước qua ngưỡng cửa trạm xá, chân Chu Anh Thịnh loạng choạng suýt ngã. May , đ.â.m sầm hai vòng tay ấm áp. Một là của út, một là của Vương Mạn Vân.

 

Nhìn vẻ mặt lo lắng của út, đôi mắt đỏ hoe của , Chu Anh Thịnh òa nức nở, ôm c.h.ặ.t lấy cổ Vương Mạn Vân.

 

"Khóc cái gì mà , con c.h.ế.t ." Chu Vệ Quân tuy miệng mắng yêu nhưng trong lòng cũng chua xót.

 

Thấy cháu trai chọn sà lòng Vương Mạn Vân , chút chạnh lòng, nhưng thấy mừng. Cháu thiết với kế, chứng tỏ gia đình thực sự êm ấm, cuộc sống của cháu sẽ .

 

Chu Anh Thịnh vẫn , nhưng tai thì dỏng lên ngóng. Nghe út , bé vội ngẩng đầu hỏi: "Thật ạ?"

 

"Cậu lừa cháu gì?" Chu Vệ Quân trừng mắt.

 

"Dạ." Chu Anh Thịnh nín , dụi đầu vai Vương Mạn Vân cọ cọ, hỏi cho chắc: "Mẹ ơi, út thật ạ?"

 

Cậu bé chứng kiến út và dì út cãi suốt, nên trong chuyện liên quan đến trai (cháu của dì út), bé vẫn nghi ngờ.

 

"Thật đấy con, lát nữa con sẽ thôi." Vương Mạn Vân dựa kinh nghiệm đời , đoán thời gian khâu vết thương lâu thế chắc sắp xong .

 

Chu Anh Thịnh yên tâm hẳn, tiếng ngừng bặt, chỉ thỉnh thoảng nấc lên một cái.

 

Nhìn cục u sưng vù trán bé, Vương Mạn Vân và Chu Vệ Quân xót xa vô cùng. Vương Mạn Vân định lấy khăn tay lau cho con, mới phát hiện tay dính đầy m.á.u khô. Máu tuy khô nhưng mùi tanh nồng vẫn còn đó.

 

"Để ."

 

Chu Chính Nghị đến nơi, đón lấy con trai từ tay vợ. Ngoài vết m.á.u hình bàn tay mặt, quần áo vẫn sạch sẽ.

 

Vương Mạn Vân và Chu Vệ Quân tìm chỗ rửa tay. Cả hai họ vì bế và đỡ Chu Anh Hoa nên đều dính đầy m.á.u.

 

Dưới vòi nước, m.á.u khô tan , nhuộm đỏ cả bồn rửa mặt.

 

 

 

 

Loading...