"Tiểu Hoa, đừng sợ con nhé, vết thương nhỏ thôi, tí là khỏi ngay. Mẹ đợi con ở ngoài, tối nay nấu món ngon cho con ăn." Vương Mạn Vân nắm lấy tay con, chỉ kịp một câu.
Nằm giường cấp cứu, Chu Anh Hoa cố gắng nở nụ trấn an .
Nụ hồn nhiên nhất từ đến nay.
Cánh cửa phòng cấp cứu đóng mặt Vương Mạn Vân.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Diệp Văn Tĩnh và bác gái béo đều lo lắng cô. Họ ngờ sự việc diễn biến tồi tệ đến mức . Rõ ràng mấy lính cùng mà khống chế nổi con mụ điên ngay từ đầu.
Nếu Chu Anh Hoa chậm một bước thì trong bây giờ là Vương Mạn Vân. Nghĩ đến cảnh đôi mắt xinh của cô đ.â.m mù, hai càng thêm căm ghét Trương Đan Tuyết, đồng thời cũng tự trách và sợ hãi.
"Tiểu Vân, em đừng lo, kim tiêm ngắn thế chắc , Tiểu Hoa sẽ thôi." Diệp Văn Tĩnh an ủi.
"Em ."
Lúc Vương Mạn Vân dần bình tĩnh .
Nhớ tình huống lúc đó, cô đoán vết thương của con sâu, chỉ là chảy nhiều m.á.u trông đáng sợ thôi.
"Tuyệt đối tha cho con mụ độc ác đó!"
Bác gái béo nắm c.h.ặ.t t.a.y, hận thể chạy tẩn cho Trương Đan Tuyết một trận ngay bây giờ.
"Chắc chắn là tha ."
Dám con trai cô thương, Vương Mạn Vân đời nào để yên.
"Chị Mạn Vân, em xin , em..."
Chu Vệ Quân ôm đầu xổm đất, dằn vặt bản .
Lúc ở phòng bệnh, gần Vương Mạn Vân nhất, nếu phản ứng nhanh hơn chút nữa thì cứu cô, và cháu cũng thương. Tất cả là tại chậm chạp.
Chỉ vài giây chậm trễ mà hậu quả khôn lường.
"Vệ Quân, của , đừng tự trách ."
Vương Mạn Vân vỗ vai bằng bàn tay dính đầy m.á.u. Vừa Trương Đan Tuyết tay quá bất ngờ, đến chính cô còn kịp phản ứng gì đến khác.
Cũng tại cô quá chủ quan, coi Trương Đan Tuyết là đối thủ nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-250.html.]
Thấy Vương Mạn Vân bình tĩnh như , mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ cô suy sụp.
Chu Chính Nghị mặt tại trạm xá đầy mười lăm phút .
Anh nhận tin con trai thương khi đang ở doanh trại sư đoàn, chuẩn về nhà đón bố vợ. Nghe tin dữ, m.á.u trong như đông cứng .
Ký ức đau thương về sự của hai vợ ùa về. Dù là quân nhân sắt đá, cũng sợ hãi tột độ viễn cảnh mất . Không kịp dập máy, lao xe phóng như bay về nhà.
Bình thường mất gần tiếng đồng hồ, hôm nay chỉ mất hơn mười phút.
Lao đến cửa phòng cấp cứu, đập mắt là hình ảnh Vương Mạn Vân và Chu Vệ Quân đầy m.á.u.
Chỉ cần liếc qua cũng đó m.á.u của họ, mà là m.á.u dính . Nghĩa là m.á.u của Chu Anh Hoa.
Mặt càng thêm u ám.
Tiếng bước chân dồn dập khiến Vương Mạn Vân đầu . Cô chồng với ánh mắt nghiêm nghị.
"Anh xin ."
Chu Chính Nghị nghẹn ngào. Nếu quá nể nang tình xưa nghĩa cũ, sớm đuổi cổ Trương Đan Tuyết thì con trai thương, vợ chịu kinh hãi thế . Anh mục tiêu của ả là vợ , nếu con trai đỡ thì trong là cô .
Đau lòng và ân hận tột cùng, Chu Chính Nghị chỉ xin .
Đáp là một cái tát trời giáng của Vương Mạn Vân.
Cái tát khiến tất cả sững sờ. Không ai nghĩ cô đ.á.n.h chồng mạnh tay và dứt khoát đến thế mặt bao .
Từ lúc xảy chuyện, Vương Mạn Vân luôn túc trực bên con, kịp rửa tay đồ, bàn tay vẫn còn dính đầy m.á.u.
Cái tát in hằn vết m.á.u lên mặt Chu Chính Nghị, mang theo mùi tanh nồng.
Người thường chắc chắn sẽ thấy ghê sợ, nhưng với Chu Chính Nghị thì quá quen . Anh gì, chỉ bước tới ôm c.h.ặ.t lấy vợ. Anh hiểu tại cô đ.á.n.h .
Và thực sự đáng đ.á.n.h.
Trong vòng tay chồng, Vương Mạn Vân buông lỏng cơ thể, sự mạnh mẽ cố gồng lên nãy giờ tan biến, cô mềm nhũn . Chu Chính Nghị kịp thời đỡ lấy cô.
Vương Mạn Vân là hiện đại, trong ngành y nên bao giờ chứng kiến cảnh m.á.u me be bét thế . Hơn nữa ở thời đại của cô an , dù kiên cường đến thì cô cũng sợ m.á.u, sợ cái c.h.ế.t.