Anh là bố ruột, cô là kế, nặng , nhẹ xong, xử lý thế nào cũng dễ đ.â.m chọc lưng. Người thích hợp nhất để tay chính là Chu Chính Nghị.
"Cảm ơn chị."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ánh mắt Chu Vệ Quân Vương Mạn Vân trở nên ấm áp hơn.
Tuy chấp nhận cô, nhưng vì sự bảo vệ và tin tưởng cô dành cho lúc nãy, cộng thêm gia giáo của nhà họ Chu, thấy nhất định lời cảm ơn.
"Không gì."
Vương Mạn Vân bảo Chu Vệ Quân đến trạm xá xem tình hình Trương Đan Tuyết thế nào.
Cô khá thiện cảm với Chu Vệ Quân, chỉ riêng việc thật lòng thương yêu Chu Anh Thịnh đủ để cô bớt phần nào địch ý. Chỉ cần cố tình gây rối, cô cũng sẽ khó dễ.
Chu Vệ Quân trạm xá.
Vương Mạn Vân bắt tay bếp núc.
Chu Vệ Quân là Ninh Thành, khẩu vị Ninh Thành và Thượng Hải khá giống , đều thiên về vị ngọt. Vì thế cô món móng giò kho tàu (thịt kho Đông Pha), dùng đường thắng nước hàng chỉ tạo vị ngọt thanh mà màu sắc còn vô cùng hấp dẫn.
Lưỡi heo là món ngon tuyệt hảo. Chỉ cần khử hết mùi hôi là thành món nhắm rượu cực phẩm.
Biết Ninh Thành thích ăn vịt, nhưng hôm nay Cung Tiêu Xã , cô bèn món lưỡi heo luộc nước muối, thái lát mỏng chấm nước mắm tỏi ớt cũng ngon hết sảy.
Cá thì càng đơn giản, lọc lấy thịt, món cá hấp cay tê Tứ Xuyên.
Thêm vài món rau xào, bữa tối đón tiếp Chu Vệ Quân hôm nay thịnh soạn vô cùng.
4 rưỡi chiều, hai đứa trẻ tan học về cũng là lúc công trình nhà vệ sinh ở sân thành phần thô.
Phần còn đợi một tuần nữa mới thiện để sử dụng .
Ba lính chào Vương Mạn Vân thu dọn đồ đạc về đơn vị. Họ khỏi thì hai đứa trẻ về đến nơi.
Hai em Chu Anh Hoa cứ tưởng tối nay ăn cơm nhà ăn, đang bàn xem ăn món gì thì đến gần nhà ngửi thấy mùi thơm nức mũi.
Gần như cùng lúc, hai cái mũi nhỏ hít hà.
Rồi toe toét.
"Mẹ nấu cơm!"
Mới hai ngày ăn cơm nấu mà nhớ quá mất. Ngửi mùi thơm là ngay Vương Mạn Vân xuống bếp . Hai đứa phấn khích lao nhà.
"Mẹ ơi!"
Tiếng gọi đồng thanh khiến Vương Mạn Vân giật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-236.html.]
Cô lau tay tạp dề, dặn dò: "Bố các con lát nữa về ăn cơm, mau bài tập , 6 rưỡi nhà ăn cơm nhé."
Cô định ăn sớm một chút, quyết cho Trương Đan Tuyết cơ hội bén mảng về ăn chực.
"Vâng ạ!"
Chu Anh Hoa và Chu Anh Thịnh đều hào hứng khi tin bố về.
Hai đứa quen với việc bố công tác biền biệt, nhưng nào bố về chúng cũng vui như tết.
Rửa tay sạch sẽ, hai em bàn ăn bài tập.
Bàn ăn kê cạnh cửa sổ kính lớn, ánh sáng chan hòa, bàn ghế tầm, học thoải mái.
Trong đầu Chu Anh Hoa lúc chỉ chuyện bố về ăn cơm, bài tập và những món ngon trong bếp, quên sạch sành sanh bà dì út đang trạm xá.
Chu Anh Thịnh thì vẫn nhớ đến út. thấy trai chăm chú học bài, bé cũng cắm cúi bài của .
Nửa tiếng , bài tập thành. Hai đứa dọn bàn chạy tót bếp phụ .
Vương Mạn Vân thừa tỏng ý đồ của lũ trẻ.
Cô keo kiệt, cắt cho mỗi đứa một miếng móng giò hầm mềm nhừ và một lát lưỡi heo luộc.
Hai đứa trẻ ăn xong, nheo mắt vì thỏa mãn.
Đến lúc , Vương Mạn Vân mới thông báo chuyện Trương Đan Tuyết dị ứng viện và Chu Vệ Quân đang ở đó chăm sóc.
Hai đứa trẻ trố mắt kinh ngạc.
Chúng hít hà một khí lạnh.
Tuy còn nhỏ nhưng chúng thừa thông minh để hiểu Chu Vệ Quân và Trương Đan Tuyết ghét như ch.ó với mèo.
Hai đó mà ở cùng một chỗ thì... chao ôi, dám tưởng tượng.
"Tiểu Hoa, muộn , con lấy cặp l.ồ.ng nhà ăn mua cháo dưa muối mang cho dì út nhé. Dì dị ứng, ăn thịt cá dầu mỡ . Hôm nay bận quá kịp nấu cháo, con chịu khó mua ."
Vương Mạn Vân lấy hai chiếc cặp l.ồ.ng đưa cho Chu Anh Hoa.
Cô còn chu đáo dặn thêm: "Mua thêm hai quả trứng luộc cho dì tẩm bổ nhé."
"Vâng ạ."
Chu Anh Hoa ôm cặp l.ồ.ng , Chu Anh Thịnh cũng lẽo đẽo theo . Cậu út đang ở trạm xá, cùng trai thì sợ dì út bắt nạt nữa.