Khi Vương Mạn Vân Chu Vệ Quân thì cũng thấy cô.
Cậu đoán ngay đó là Vương Mạn Vân.
Nói Chu Vệ Quân gì về Vương Mạn Vân cũng đúng. những gì đều là do tự chắp vá từ những lời kể vụn vặt của cháu trai qua điện thoại.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Trong đầu từng hình dung đủ kiểu kế cho cháu . tất cả đều tan biến khi thấy Vương Mạn Vân bằng xương bằng thịt. Hình ảnh duy nhất còn đọng trong tâm trí lúc chính là phụ nữ đang mặt.
"Chào chị, em là Chu Vệ Quân, út của Chu Anh Thịnh." Chu Vệ Quân chủ động giới thiệu.
Ngay từ cái đầu tiên, thiện cảm với Vương Mạn Vân. Ít nhất cô cũng xinh , dịu dàng và ánh mắt trong veo đúng như lời cháu trai kể.
Chu Vệ Quân đ.á.n.h giá Vương Mạn Vân, và ngược , cô cũng khá hài lòng với ấn tượng ban đầu về .
Chàng trai trẻ ngũ quan đoan chính, ánh mắt sáng, tuy toát lên vẻ chính trực như Chu Chính Nghị nhưng ít vẻ lưu manh, cà lơ phất phơ.
"Chào , là Vương Mạn Vân."
Vương Mạn Vân bắt tay xã giao vài câu sang thủ tục khu gia đình cho Chu Vệ Quân với lính gác.
Chu Vệ Quân ngạc nhiên theo bóng lưng Vương Mạn Vân.
Nếu nhớ nhầm thì đây là đầu hai bên gặp mặt, cô chắc chắn là của Tiểu Thịnh thế nhỉ? Nghĩ đến đây, chợt sững bật .
là trong cuộc thì u mê, ngoài cuộc sáng suốt. Tục ngữ câu "cháu giống ", cháu trai đến ba phần giống cơ mà.
"Đồng chí Vệ Quân, Tiểu Thịnh sắp tan học . Chúng về nhà luôn đợi đón cháu nó?" Làm thủ tục xong, Vương Mạn Vân hỏi ý kiến.
Nhà đang vắng , trai đơn gái chiếc ở chung một chỗ cũng tiện.
"Đợi Tiểu Thịnh chị." Chu Vệ Quân nửa tháng gặp cháu, nhớ lắm . Hồi còn ở Ninh Thành, tuần nào cũng gặp cháu ba bốn .
"Thế chúng ở cổng chờ nhé."
Vương Mạn Vân định đưa tay xách giúp hành lý cho .
"Không cần chị, nặng lắm, để em tự xách." Chu Vệ Quân vội ngăn . Không chê cô đụng đồ của , mà cái bao tải nặng thật, bình thường xách nổi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-224.html.]
Vương Mạn Vân cũng thuận thế buông tay. Thực cô cũng chẳng xách cái của nợ , là nặng trịch , chủ động đề nghị chỉ là phép lịch sự thôi.
Hai đợi lâu, đầy mười phút , tiếng chuông tan học từ phía trường học vang lên.
Tiếng chuông kẻng leng keng lanh lảnh, vang vọng đến tận nhà. Vương Mạn Vân thường căn giờ theo tiếng chuông để bắt đầu xào nấu, cơm canh chín tới thì bọn trẻ cũng về đến nơi, ăn nóng sốt ngon.
"Cậu út!"
Chu Anh Thịnh là đứa đầu tiên lao khỏi cổng trường.
Hôm qua gọi điện thoại hôm nay út đến Thượng Hải, bé cứ mong ngóng mãi, bao giờ mới tới. Vừa khỏi cổng trường thấy ngay bóng dáng quen, bé sướng rơn.
Vui quá hóa quên, bé chẳng nhớ kịp báo tin cho trai Chu Anh Hoa.
Đang chạy như bay về phía út, Chu Anh Thịnh bỗng ai đó túm cổ áo kéo .
Là Chu Anh Hoa.
Mặt Chu Anh Hoa lúc lạnh tanh.
"Anh... chuyện là... em giải thích ..." Chu Anh Thịnh chột , dám thẳng mắt , ấp úng mãi .
Chẳng lẽ bảo thấy dì út của đến nhà ngứa mắt nên gọi điện mách út đến tiếp viện? Nói thế chắc trai cạch mặt luôn mất.
Bên , Chu Vệ Quân thấy cháu trai hớn hở chạy về phía thì cũng dang rộng vòng tay chờ đón. Ai ngờ kịp ôm thì thấy cháu thằng nhóc Chu Anh Hoa túm cổ áo giữ .
Mặt Chu Vệ Quân sầm xuống.
Đây là đầu tiên thấy Chu Anh Hoa bắt nạt cháu giữa thanh thiên bạch nhật thế . Thế thì còn thể thống gì nữa!
Xắn tay áo lên, Chu Vệ Quân định lao tới dạy cho thằng nhóc một bài học.
Vương Mạn Vân nãy giờ vẫn quan sát tình hình, thấy Chu Vệ Quân hùng hổ định "giải cứu" cháu, cô suýt thì ôm trán thở dài. Nhìn qua là chuyện xích mích trẻ con, lớn xen gì cho rách việc.