Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 215

Cập nhật lúc: 2026-01-09 04:23:37
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu thiếu niên vẫn còn non nớt, vóc dáng vạm vỡ, nhưng lời kiên định và rõ ràng.

 

Lần đầu tiên cháu những lời rạch ròi lập trường như , Trương Đan Tuyết bỗng thấy bé xa lạ và đáng sợ. Cô sợ một ngày nào đó đứa trẻ sẽ còn che chở cho nữa, sợ nó thoát khỏi sự kiểm soát nhân danh tình của cô .

 

"Dì út, còn ăn cơm ?" Chu Anh Hoa bình cảm xúc ngước lên hỏi.

 

"Có." Trương Đan Tuyết tâm trạng rối bời, nhưng cái bụng thì thể để đói .

 

"Dì ăn ở ?" Cậu để dì quyết định.

 

"Tiểu Hoa, tại kế con nấu cơm?" Trương Đan Tuyết dò xét biểu cảm của cháu. Thấy khó chịu, cô lấn tới: "Anh rể ở nhà là mụ nấu cơm cho các con ăn, bắt ăn cơm bụi thế ?"

 

hí hửng tưởng bắt thóp Vương Mạn Vân là kế tồi. Nếu chuyện đến tai rể thì...

 

Chu Anh Hoa cắt ngang dòng suy tưởng của dì: "Mọi ga tàu ăn vặt nên tối nay nấu cơm."

 

Trương Đan Tuyết hiểu ngay. Hóa Vương Mạn Vân nấu cho cô ăn nên mới kéo con ăn vặt. Càng nghĩ càng tức, cô rủa thầm Vương Mạn Vân trong bụng bảo cháu: "Hay là mua đồ về tự nấu , ăn ngoài tốn kém lắm."

 

"Thế thì ăn nhà ăn ạ."

 

Chu Anh Hoa cầm thẻ cơm định .

 

"Không , ý dì là dì nấu cho con ăn. Hồi bé con thích ăn đồ dì nấu nhất mà, lâu nấu cho con. Mình mua đồ về, dì trổ tài cho con ăn nhé." Trương Đan Tuyết nài nỉ.

 

"Dì út, dì đụng bếp nhà ." Chu Anh Hoa đóng cửa nhắc nhở.

 

"Tại ?" Trương Đan Tuyết ngạc nhiên.

 

"Dì là khách." Câu trả lời của Chu Anh Hoa khiến cô suýt hộc m.á.u.

 

"Hồi ở Ninh Thành, bếp nhà con dì dùng lúc nào chẳng . Sao đến đây, dì xuống bếp nấu cho con ăn mà cũng nhấn mạnh dì là khách thế hả?" Trương Đan Tuyết cháu với ánh mắt khác lạ.

 

"Vì ở đây tay hòm chìa khóa."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Chu Anh Hoa một nữa khẳng định vị thế của Vương Mạn Vân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-215.html.]

Trương Đan Tuyết im bặt.

 

Hai lẳng lặng về phía nhà ăn. Gần đến nơi, Trương Đan Tuyết đột nhiên đổi ý: "Đi ăn bên ngoài ." Cô nhớ vụ mất mặt lúc trưa, giờ mà đó nữa chắc xì xào c.h.ế.t mất. Cô chuốc bực .

 

"Con mang tiền." Chu Anh Hoa bất lực dừng .

 

"Dì tiền. Đi, dì mời con."

 

Trương Đan Tuyết vui vẻ kéo tay cháu cổng khu gia đình.

 

Chu Anh Hoa lưỡng lự một chút cũng vùng vẫy nữa.

 

Tại ga tàu hỏa, Vương Mạn Vân và nhóm trẻ đến nơi thì thấy cảnh tượng tấp nập vô cùng.

 

"Văn Bân, con trông em Tiểu Quân và Tiểu Thịnh nhé, cô mua vé."

 

Vào ga cần vé, Vương Mạn Vân dặn dò Thái Văn Bân đến quầy bán vé sân ga. Quầy vắng hơn hẳn các quầy bán vé tàu, vì ít ai bỏ tiền mua vé chỉ để ăn vặt như họ.

 

Mua xong bốn tấm vé, cả nhóm thuận lợi qua cửa kiểm soát sân ga.

 

"Mẹ ơi! Bánh trứng kìa! Mình ăn bánh trứng !" Chu Anh Thịnh hưng phấn kéo tay Vương Mạn Vân lôi .

 

May mà cô vững mới giữ thằng bé .

 

"Đừng chạy, đông lắm, va bây giờ." Cô dặn dò Thái Văn Bân đang dắt Triệu Quân: "Văn Bân, mấy đứa cũng cẩn thận nhé, đừng để ngã."

 

Thái Văn Bân to cao giống bố, mới mười lăm tuổi cao mét bảy, nên Vương Mạn Vân khá yên tâm giao Triệu Quân cho .

 

Đồ ăn vặt sân ga vẫn ngon như . Bốn cô cháu vui vẻ "càn quét" hết các quầy hàng, ăn đến no căng bụng mới chịu về. Trước khi , Vương Mạn Vân còn mua một phần mang về cho Chu Anh Hoa. Dù cũng là con cái trong nhà, cô thể bỏ mặc thằng bé .

 

Vương Mạn Vân báo với nhà họ Triệu và nhà họ Thái, nên dù trời tối cô cũng lo lắng. Trên đường về, cô và bọn trẻ hào hứng ngắm cảnh phố phường qua cửa sổ xe buýt. Thượng Hải về đêm thật và lung linh.

 

Trong khi đó, Chu Anh Hoa và Trương Đan Tuyết đang ăn tối tại một tiệm cơm quốc doanh gần nhà. Nói thật lòng, đồ ăn ở đây còn chẳng ngon bằng cơm nhà ăn quân khu. Cả hai đều nhíu mày khi nếm thử, nhưng vẫn cố nuốt cho xong bữa.

 

 

 

 

Loading...