Chu Anh Hoa giật tay dì một cái thật mạnh. Cậu bé thích những lời .
Hơn nữa, chính mắt chứng kiến em trai đổi giọng gọi Vương Mạn Vân là như thế nào. Nếu vì ngại ngùng, cũng gọi cô là từ lâu .
"Được , nữa là chứ gì. mà Tiểu Hoa , con đừng học cái thói vô lương tâm nhé. Đừng thấy cho tí bánh kẹo ngon ngọt là quên luôn đẻ, thế là bất hiếu lắm đấy."
Trương Đan Tuyết hiểu tính cháu, dù thằng bé nhưng cô cũng đoán ý. Không thẳng nữa thì cô bóng gió, nhắc nhở cháu đừng quên ruột.
Lần đầu tiên, Chu Anh Hoa cảm thấy dì út thật phiền phức. Cũng là đầu tiên, thấy những lời thốt từ miệng dì ch.ói tai và khó đến thế.
Cậu bao giờ quên ruột, nhưng bà mất quá lâu . Lâu đến mức ký ức về khuôn mặt trong đầu trở nên mơ hồ, nhiều lúc cố nhớ mãi cũng hình dung trọn vẹn.
Chu Anh Hoa và Trương Đan Tuyết hề che giấu, nên Vương Mạn Vân và Chu Anh Thịnh đương nhiên thấy.
Hai con thôi thì thầm nữa.
"Đói cả ? Đi thôi, chúng nhà ăn." Vương Mạn Vân liếc bàn tay nhỏ bé đang Trương Đan Tuyết nắm c.h.ặ.t, vẻ mặt đổi, tự nhiên gọi ăn, đồng thời cũng nắm lấy tay Chu Anh Thịnh.
Trương Đan Tuyết ghét Vương Mạn Vân, nhưng mặt cháu trai vẫn giả lả: "Đồng chí Mạn Vân, vất vả cho cô ."
Cô quyết gọi Vương Mạn Vân là chị. Dựa mà đòi chị cô chứ!
"Mẹ ơi, gọi món gì thế?" Chu Anh Thịnh liếc trai, thấy cũng chẳng buồn bắt chuyện, bèn ngửa cổ hỏi xem thực đơn trưa nay gì.
"Món con thích nhất."
Vương Mạn Vân , đung đưa bàn tay đang nắm tay con.
"Mẹ con thích ăn món gì nhất á?" Chu Anh Thịnh ngạc nhiên. Trong đầu bé hiện lên vô vàn món ngon, chính còn chẳng thích nhất món nào nữa là.
"Cứ món nào thịt là con thích chứ gì."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Vương Mạn Vân trêu con, nhưng cũng là sự thật. Thời ai chẳng thèm thịt, nhất là đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn như Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh toe toét. Bàn tay nhỏ bé vung vẩy vui vẻ trong tay , bước chân sải nhanh hơn về phía nhà ăn.
Phía , Chu Anh Hoa dán mắt hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy phía , lòng đầy bực bội và khó chịu, chẳng mảy may để ý dì út đang lải nhải cái gì bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-205.html.]
Trương Đan Tuyết ly hôn, thất nghiệp, mục đích chính đến Thượng Hải là ăn bám rể. Nào ngờ rể chẳng thèm cô trình bày, vứt toẹt cô cho Vương Mạn Vân .
Vương Mạn Vân ghét cô , chắc chắn chứa chấp cô . Điểm Trương Đan Tuyết cảm nhận rõ mồn một.
Từ lúc gặp Chu Anh Hoa, cô nát óc nghĩ cách ở . Giờ gặp cháu trai, đương nhiên cô hy vọng thằng bé mở lời giữ . Chỉ cần cháu trai lên tiếng, Vương Mạn Vân còn dám ho he gì nữa.
"Tiểu Hoa, con dì gì đấy?"
Trương Đan Tuyết rát cả họng, gần đến nhà ăn mà cháu vẫn im thin thít, cô đành dừng màn độc thoại .
"Dạ? Dì gì cơ?"
Lúc Chu Anh Hoa mới dứt mắt khỏi hai con .
Trương Đan Tuyết ngạc nhiên bất lực cháu. Mới xa cách nửa tháng mà tình cảm dì cháu vẻ nhạt nhiều, đến lời dì nó cũng bỏ ngoài tai.
"Dì bảo là, dì ở chăm sóc con vài tháng."
Trương Đan Tuyết dẹp hết mấy lời vòng vo, thẳng vấn đề.
"Không ạ."
Chu Anh Hoa buột miệng từ chối ngay tắp lự.
Trương Đan Tuyết sững sờ, tin nổi tai . Đứa cháu cô chăm bẵm từ bé tí nỡ từ chối thẳng thừng thế ?
"Nhà chỉ ba phòng ngủ, dì ở thì chỗ ngủ ." Thấy vẻ mặt tổn thương của dì, Chu Anh Hoa vội giải thích theo phản xạ.
"Không , dì ngủ chung với con cũng mà."
Trương Đan Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Tưởng gì.
"Cũng nốt." Lần Chu Anh Hoa lắc đầu quầy quậy, thái độ càng thêm kiên quyết.
"Tại ?" Sắc mặt Trương Đan Tuyết tối sầm . Bị từ chối liên tiếp khiến cô bắt đầu cảm thấy công sức bao năm qua đổ xuống sông xuống biển.